$AVGOB $TSMB $NVDAB 7.29 Phân tích dầu thô
Xét từ góc độ quốc tế, định giá của hợp đồng CL hiện đã chuyển hoàn toàn từ logic cung–cầu truyền thống sang cơ chế kép do rủi ro địa chính trị cộng thêm và cuộc giằng co chính sách ở phía cung dẫn dắt.
Về mặt địa chính trị, xung đột Mỹ–Iran mang đặc trưng điển hình của kiểu “đánh rồi lại ngưng theo nhịp xung lực”. Ngày 28/7, Iran phóng tên lửa đạn đạo vào căn cứ quân sự Mỹ tại Jordan, trực tiếp kích hoạt khiến giá dầu tăng vọt nhanh chóng. Diễn biến hoàn trả phần bù rủi ro sau lệnh ngừng bắn tạm thời trước đó đã bị đảo ngược ngay lập tức; thị trường quay trở lại giai đoạn biến động cao do tâm lý địa chính trị chi phối. Quan trọng hơn nữa, lưu lượng thông quan qua eo biển Hormuz đã giảm hơn 90% so với mức bình thường trước chiến tranh. Eo biển này—kênh sinh tử năng lượng vận chuyển khoảng 1/5 thương mại dầu mỏ toàn cầu—hiện thực tế đang ở trạng thái bán tắc nghẽn; đồng thời, nguy cơ lực lượng Houthi phong tỏa eo biển Manche (Mande) ở Biển Đỏ khiến hai “động mạch năng lượng” lớn của thế giới cùng chịu áp lực. Đệm dự phòng hiệu quả ở phía cung vì vậy cực kỳ mỏng.
Về phía chính sách cung, OPEC+ đang ủng hộ một bước ngoặt quan trọng: sau khi hoàn tất lần tăng sản lượng cuối cùng 188.000 thùng/ngày vào tháng 9, dự kiến từ tháng 10 sẽ tạm dừng tăng sản lượng trong ba tháng. Quy mô cắt giảm khoảng 2 triệu thùng/ngày sẽ được kéo dài đến cuối năm 2026. Thái độ này—từ điều chỉnh theo tháng chuyển sang “quan sát theo quý”—tạo hiệu ứng thắt chặt kép ở phía cung, cộng hưởng với tình trạng đứt nguồn do eo biển.
Ở bình diện vĩ mô, giá dầu tăng vọt kéo theo kỳ vọng lạm phát. Xác suất Fed tăng lãi suất từng vọt lên 38%, và đồng USD mạnh gây sức ép định giá đối với dầu thô được định giá bằng USD; tuy nhiên, xác suất tăng lãi suất đã hạ xuống khoảng 31,5%, khiến logic chênh lệch lãi suất của đồng USD đang dần suy yếu. Ba yếu tố—xung lực địa chính trị, thắt chặt nguồn cung và chính sách vĩ mô—đan xen với nhau, nên giá dầu nhiều khả năng sẽ tiếp tục duy trì kịch bản vận hành với mức độ biến động cao.
Xét từ góc độ quốc tế, định giá của hợp đồng CL hiện đã chuyển hoàn toàn từ logic cung–cầu truyền thống sang cơ chế kép do rủi ro địa chính trị cộng thêm và cuộc giằng co chính sách ở phía cung dẫn dắt.
Về mặt địa chính trị, xung đột Mỹ–Iran mang đặc trưng điển hình của kiểu “đánh rồi lại ngưng theo nhịp xung lực”. Ngày 28/7, Iran phóng tên lửa đạn đạo vào căn cứ quân sự Mỹ tại Jordan, trực tiếp kích hoạt khiến giá dầu tăng vọt nhanh chóng. Diễn biến hoàn trả phần bù rủi ro sau lệnh ngừng bắn tạm thời trước đó đã bị đảo ngược ngay lập tức; thị trường quay trở lại giai đoạn biến động cao do tâm lý địa chính trị chi phối. Quan trọng hơn nữa, lưu lượng thông quan qua eo biển Hormuz đã giảm hơn 90% so với mức bình thường trước chiến tranh. Eo biển này—kênh sinh tử năng lượng vận chuyển khoảng 1/5 thương mại dầu mỏ toàn cầu—hiện thực tế đang ở trạng thái bán tắc nghẽn; đồng thời, nguy cơ lực lượng Houthi phong tỏa eo biển Manche (Mande) ở Biển Đỏ khiến hai “động mạch năng lượng” lớn của thế giới cùng chịu áp lực. Đệm dự phòng hiệu quả ở phía cung vì vậy cực kỳ mỏng.
Về phía chính sách cung, OPEC+ đang ủng hộ một bước ngoặt quan trọng: sau khi hoàn tất lần tăng sản lượng cuối cùng 188.000 thùng/ngày vào tháng 9, dự kiến từ tháng 10 sẽ tạm dừng tăng sản lượng trong ba tháng. Quy mô cắt giảm khoảng 2 triệu thùng/ngày sẽ được kéo dài đến cuối năm 2026. Thái độ này—từ điều chỉnh theo tháng chuyển sang “quan sát theo quý”—tạo hiệu ứng thắt chặt kép ở phía cung, cộng hưởng với tình trạng đứt nguồn do eo biển.
Ở bình diện vĩ mô, giá dầu tăng vọt kéo theo kỳ vọng lạm phát. Xác suất Fed tăng lãi suất từng vọt lên 38%, và đồng USD mạnh gây sức ép định giá đối với dầu thô được định giá bằng USD; tuy nhiên, xác suất tăng lãi suất đã hạ xuống khoảng 31,5%, khiến logic chênh lệch lãi suất của đồng USD đang dần suy yếu. Ba yếu tố—xung lực địa chính trị, thắt chặt nguồn cung và chính sách vĩ mô—đan xen với nhau, nên giá dầu nhiều khả năng sẽ tiếp tục duy trì kịch bản vận hành với mức độ biến động cao.