Vài ngày trước, khi tôi xem cơ chế Finality Provider của Babylon, phản ứng đầu tiên của tôi thực ra khá đơn giản:
BTC đã được đem đi stake rồi, vậy tại sao lại còn phải chịu rủi ro khi có thể xảy ra sự cố từ phía validator nữa?
Sau đó, khi đọc tiếp theo tài liệu chính thức, tôi mới phát hiện ra rằng bên trong thực sự có một lớp logic cực kỳ quan trọng: $BABY .
$BTC của Babylon không phải là giao cho một tổ chức nào đó cất giữ hộ bạn, mà là ủy thác cho Finality Provider để tham gia vào tính cuối cùng (finality) của mạng lưới. Nếu Provider ký hai lần (double-sign), thì BTC được ủy thác có khả năng bị slash một phần. Thậm chí tài liệu chính thức còn đặc biệt nhắc rằng, bug phần mềm, hỏng hóc phần cứng cũng có thể gây ra rủi ro. 
Khoảnh khắc đó, tôi lại thấy vấn đề thú vị hơn. Bởi vì Babylon không hiểu đơn giản rằng “BTC an toàn” là không cho phép bất kỳ ai gánh rủi ro, mà họ còn đưa cả trách nhiệm vào trong các quy tắc của giao thức: bạn chịu trách nhiệm cung cấp an toàn thì cũng phải chịu chi phí khi mắc sai lầm. Và #baby lại là một lớp an toàn khác. Hiện tại, Babylon Genesis sử dụng cơ chế kép BTC staking + BABY staking, trong đó mỗi bên đảm nhận vai trò khác nhau. 
Vì vậy, bây giờ khi nhìn BABY, ngược lại tôi không còn muốn hỏi trước rằng nó có thể tăng bao nhiêu.
Điều tôi muốn xem hơn là: khi BTC thực sự trở thành một loại tài sản có thể được “dùng để cung cấp an toàn”, thì Babylon có thể vận hành trơn tru lâu dài các cơ chế về trách nhiệm, lợi ích và hình phạt hay không?
Câu hỏi này, có lẽ đáng để theo dõi hơn cả biến động giá ngắn hạn.@BabylonLabs_io