Tôi đã mắng Bitcoin suốt ba năm “ngoài việc đầu cơ thì chẳng làm được gì”, bây giờ tự nhiên thấy má hơi đau
Nói một câu hơi quê: có một thời gian tôi cứ gặp ai là lại nói Bitcoin là “vàng kỹ thuật số”—cái câu chuyện đó chỉ là tấm bạt che xấu hổ. Ngoài việc giữ để chờ tăng giá, rốt cuộc nó làm được gì?
Bạn tôi phản bác rằng mạng Lightning có thể dùng để thanh toán. Tôi cãi lại: dùng WeChat hay Alipay không ngon hơn sao? Lại có người nói Bitcoin là an toàn nhất. Tôi bật cười lạnh: an toàn có ích gì, an toàn mà ăn được sao?
Thế rồi mấy ngày nay tôi được Babylon “dạy cho một bài học”.
Ở bên Lightning, hiện tại tôi thật sự đang dùng bằng tiền thật. Tháng trước đi công tác ở Hồng Kông, một quán cà phê dán bảng “Hỗ trợ thanh toán bằng Lightning”. Tôi quét mã, chỉ trong hai giây là到账, phí thì gần như không đáng kể. Khoảnh khắc đó tôi bỗng hiểu ra—không phải Bitcoin không thể thanh toán, mà là tôi đã không chịu đi trải nghiệm.
Nhưng thứ khiến tôi đau má thật sự là Babylon. Nó khiến Bitcoin làm một việc mà trước đây tôi chưa từng nghĩ tới: biến phần “an toàn” đó thành một món hàng để bán ra. Chuỗi PoS cần có sự đảm bảo về độ tin cậy ư? Được thôi—Bitcoin sẽ đứng ra làm “chỗ dựa”, nhưng phải đem tiền thật đặt lên, dám làm điều xấu thì sẽ bị tịch thu. Tôi là một holder, đồng nằm yên trong ví, không động gì, nhưng vẫn có thể chia sẻ lợi nhuận từ dịch vụ an toàn.
Lightning biến Bitcoin từ thỏi vàng thành tiền mặt, còn Babylon nâng Bitcoin từ tiền mặt lên thành… một công ty bảo hiểm. Một bên là động cơ thanh toán, một bên là động cơ bảo mật—Bitcoin bỗng dưng có hai chân, từ chỗ “chỉ để trữ” thành “vừa chạy được vừa kiếm được”.
Những câu trước đây tôi mắng là vô dụng, giờ quay lại nhìn mới thấy mình đã nhìn sai. Bitcoin không phải không có tác dụng, mà là công dụng của nó vừa mới bắt đầu được bóc hộp.
#baby $BABY @BabylonLabs_io
Nói một câu hơi quê: có một thời gian tôi cứ gặp ai là lại nói Bitcoin là “vàng kỹ thuật số”—cái câu chuyện đó chỉ là tấm bạt che xấu hổ. Ngoài việc giữ để chờ tăng giá, rốt cuộc nó làm được gì?
Bạn tôi phản bác rằng mạng Lightning có thể dùng để thanh toán. Tôi cãi lại: dùng WeChat hay Alipay không ngon hơn sao? Lại có người nói Bitcoin là an toàn nhất. Tôi bật cười lạnh: an toàn có ích gì, an toàn mà ăn được sao?
Thế rồi mấy ngày nay tôi được Babylon “dạy cho một bài học”.
Ở bên Lightning, hiện tại tôi thật sự đang dùng bằng tiền thật. Tháng trước đi công tác ở Hồng Kông, một quán cà phê dán bảng “Hỗ trợ thanh toán bằng Lightning”. Tôi quét mã, chỉ trong hai giây là到账, phí thì gần như không đáng kể. Khoảnh khắc đó tôi bỗng hiểu ra—không phải Bitcoin không thể thanh toán, mà là tôi đã không chịu đi trải nghiệm.
Nhưng thứ khiến tôi đau má thật sự là Babylon. Nó khiến Bitcoin làm một việc mà trước đây tôi chưa từng nghĩ tới: biến phần “an toàn” đó thành một món hàng để bán ra. Chuỗi PoS cần có sự đảm bảo về độ tin cậy ư? Được thôi—Bitcoin sẽ đứng ra làm “chỗ dựa”, nhưng phải đem tiền thật đặt lên, dám làm điều xấu thì sẽ bị tịch thu. Tôi là một holder, đồng nằm yên trong ví, không động gì, nhưng vẫn có thể chia sẻ lợi nhuận từ dịch vụ an toàn.
Lightning biến Bitcoin từ thỏi vàng thành tiền mặt, còn Babylon nâng Bitcoin từ tiền mặt lên thành… một công ty bảo hiểm. Một bên là động cơ thanh toán, một bên là động cơ bảo mật—Bitcoin bỗng dưng có hai chân, từ chỗ “chỉ để trữ” thành “vừa chạy được vừa kiếm được”.
Những câu trước đây tôi mắng là vô dụng, giờ quay lại nhìn mới thấy mình đã nhìn sai. Bitcoin không phải không có tác dụng, mà là công dụng của nó vừa mới bắt đầu được bóc hộp.
#baby $BABY @BabylonLabs_io
