Khả năng chi trả nhà ở của Mỹ vừa đạt mức tệ nhất trong 135 năm dữ liệu ghi nhận. “Bong bóng” nhà ở năm 2025 lớn hơn năm 2006. Lớn hơn bất kỳ thứ gì trong biểu đồ này tính từ tận năm 1890.
Hãy xem kỹ biểu đồ này.
Từ năm 1890 đến 2020, giá nhà đã điều chỉnh theo lạm phát không bao giờ vượt quá 270 một cách bền vững trên chỉ số này. Không phải trong thời kỳ Thịnh vượng rực rỡ (Roaring Twenties). Không phải trong giai đoạn bùng nổ sau chiến tranh. Thậm chí cũng không ở đỉnh của bong bóng năm 2006 – thứ đã kích hoạt cuộc khủng hoảng tài chính tồi tệ nhất kể từ Đại Suy thoái.
Chỉ số năm 2025 đạt gần 300.
Kỷ lục mọi thời đại mới. Với khoảng cách đáng kể. Trên 135 năm dữ liệu.
Và 90% người Mỹ dưới 40 tuổi đang cảm nhận điều này một cách trực tiếp.
Tỷ lệ giá nhà trên thu nhập đã leo lên mức 3,5 lần. Tiền trả hàng tháng cho một căn nhà thông thường đã tăng 64%. Không phải từ nền thấp. Mà từ các mức giá vốn đã cao một cách lịch sử.
Đó là lý do người bán nhà đang rút bớt danh sách theo tốc độ của thời kỳ đại dịch. Khoảng cách giữa thứ mà người bán kỳ vọng và thứ mà người mua có thể chi trả chưa bao giờ rộng hơn như hiện nay. Thị trường không còn “thanh khoản”. Nó đang bị “đóng băng”.
Cục Dự trữ Liên bang (Fed) không thể cắt giảm lãi suất khi lạm phát ở mức 5%. Lãi suất thế chấp vẫn cao. Mỗi tháng lãi suất vẫn cao thêm một tháng thì bài toán khả năng chi trả lại tệ hơn đối với những người mua nhà lần đầu.
Thế hệ lớn lên khi thấy cha mẹ của mình mua nhà ở tuổi 20 và 30 giờ đây đang phải thuê nhà đến khi bước sang tuổi 40, ở những thành phố mà họ chỉ vừa đủ sống—nhưng không đủ khả năng chi trả.
Thù lao nhân viên vừa chạm mức thấp nhất trong 78 năm so với phần trăm thu nhập của doanh nghiệp. Lợi nhuận doanh nghiệp vừa chạm mức cao nhất mọi thời đại so với tỷ trọng GDP. Tỷ lệ vốn hóa thị trường trên GDP vừa chạm 238%.
Chủ sở hữu tài sản đang giành thắng lợi mọi thứ.
Người săn tìm tài sản không thể bước qua cánh cửa.
“Bong bóng” nhà ở năm 2025 giờ không còn là một dự đoán.
Nó là nhãn dán trên biểu đồ.
#HousingCrisis #HousingBubble #Affordability #RealEstate #Economy
Hãy xem kỹ biểu đồ này.
Từ năm 1890 đến 2020, giá nhà đã điều chỉnh theo lạm phát không bao giờ vượt quá 270 một cách bền vững trên chỉ số này. Không phải trong thời kỳ Thịnh vượng rực rỡ (Roaring Twenties). Không phải trong giai đoạn bùng nổ sau chiến tranh. Thậm chí cũng không ở đỉnh của bong bóng năm 2006 – thứ đã kích hoạt cuộc khủng hoảng tài chính tồi tệ nhất kể từ Đại Suy thoái.
Chỉ số năm 2025 đạt gần 300.
Kỷ lục mọi thời đại mới. Với khoảng cách đáng kể. Trên 135 năm dữ liệu.
Và 90% người Mỹ dưới 40 tuổi đang cảm nhận điều này một cách trực tiếp.
Tỷ lệ giá nhà trên thu nhập đã leo lên mức 3,5 lần. Tiền trả hàng tháng cho một căn nhà thông thường đã tăng 64%. Không phải từ nền thấp. Mà từ các mức giá vốn đã cao một cách lịch sử.
Đó là lý do người bán nhà đang rút bớt danh sách theo tốc độ của thời kỳ đại dịch. Khoảng cách giữa thứ mà người bán kỳ vọng và thứ mà người mua có thể chi trả chưa bao giờ rộng hơn như hiện nay. Thị trường không còn “thanh khoản”. Nó đang bị “đóng băng”.
Cục Dự trữ Liên bang (Fed) không thể cắt giảm lãi suất khi lạm phát ở mức 5%. Lãi suất thế chấp vẫn cao. Mỗi tháng lãi suất vẫn cao thêm một tháng thì bài toán khả năng chi trả lại tệ hơn đối với những người mua nhà lần đầu.
Thế hệ lớn lên khi thấy cha mẹ của mình mua nhà ở tuổi 20 và 30 giờ đây đang phải thuê nhà đến khi bước sang tuổi 40, ở những thành phố mà họ chỉ vừa đủ sống—nhưng không đủ khả năng chi trả.
Thù lao nhân viên vừa chạm mức thấp nhất trong 78 năm so với phần trăm thu nhập của doanh nghiệp. Lợi nhuận doanh nghiệp vừa chạm mức cao nhất mọi thời đại so với tỷ trọng GDP. Tỷ lệ vốn hóa thị trường trên GDP vừa chạm 238%.
Chủ sở hữu tài sản đang giành thắng lợi mọi thứ.
Người săn tìm tài sản không thể bước qua cánh cửa.
“Bong bóng” nhà ở năm 2025 giờ không còn là một dự đoán.
Nó là nhãn dán trên biểu đồ.
#HousingCrisis #HousingBubble #Affordability #RealEstate #Economy