Động lực nền tảng để lĩnh vực tiền mã hoá có thể tồn tại lâu dài, theo tôi, là “tỷ suất sinh lợi không rủi ro” cao hơn so với thế giới truyền thống, chứ không phải những câu chuyện làm giàu bất chợt được lan truyền đầu ba ngày hai hôm. Nếu không thì sớm đã giống như việc đầu cơ giày, đầu cơ trà... kiểu truyền gậy thổi còi, cuối cùng cũng nát bét khắp nơi rồi.

Tất nhiên, những gì tôi đề cập ở đây không phải là định nghĩa chặt chẽ theo kinh tế học, mà là mức “không rủi ro” tương đối trong môi trường mà bạn đang đứng.

Trong thế giới tài chính truyền thống, tỷ suất sinh lợi không rủi ro thường lấy lợi suất trái phiếu kho bạc ngắn hạn của Mỹ làm chuẩn, và trong dài hạn thường dao động quanh mức 2%-5%, hiện vào khoảng 3.80%.

Còn trong ngữ cảnh tiền mã hoá, thường chúng ta xem một số phương thức tạo lợi nhuận có hệ số an toàn cao là “không rủi ro” hoặc “lợi nhuận rủi ro thấp”.

Lấy ví dụ USD1: mối liên hệ phát hành có liên quan đến gia tộc Trump + tiền gửi USD và các tài sản tương đương tiền được hỗ trợ dự trữ 100% như tín phiếu/khoản nợ của Mỹ + có thể được chuộc lại theo tỷ lệ 1:1, cùng nhau khiến USD1 trở thành một trong những chuẩn mực về lợi suất trong thị trường tiền mã hoá.

Trong sáu đợt hoạt động gần đây, USD1 liên tục thực hiện các ưu đãi lợi suất cao, tỷ suất lợi nhuận hằng năm duy trì trong khoảng 4.94%-15.56%.

Dù nghe có vẻ không phải quá cao, nhưng lại cao hơn đáng kể so với trái phiếu kho bạc ngắn hạn của Mỹ, chứ chưa nói đến các quốc gia khác đang áp dụng các chính sách thắt chặt.

Hoạt động của USD1 ở mức độ lớn đã giữ lại được nguồn vốn đầu cơ có thể quay trở lại tài chính truyền thống. Muốn thị trường tiền mã hoá có được tăng trưởng gia tăng và phát triển dài hạn thì chắc chắn không thể thiếu những cơ hội tạo lợi suất như vậy.