Kiếm được “mẻ tiền” đầu tiên trong giới crypto rốt cuộc mất bao lâu?
Tám chữ: Không kiếm tiền lặt vặt nhỏ, không để lỗ lớn.
Ai cũng hiểu đạo lý này, nhưng người làm được thì không nhiều.
Cho bạn kể một ví dụ: Tôi quen một người, lấy 50.000 tệ vào, giá lên tới 53.000 thì chạy luôn, kiếm được 6% nên vui không tả xiết.
Kết quả, thị trường cứ đi lên tới 68.000, 30% lợi nhuận tuột khỏi tay ngay trong kẽ tay.
Anh ấy vỗ đùi nói lần sau nhất định sẽ giữ chặt. Sau đó giá lại rơi về 50.000, thậm chí xuống 47.000. Anh nghĩ lần này hẳn là sẽ giữ được chứ? Cuối cùng vẫn không chịu nổi, phải cắt lỗ rút ra.
Bạn thấy đó, có bao nhiêu người cả đời cứ quay đi quay lại giữa “sợ lỡ tàu” và “sợ bị hồi rút”, cứ thế mắc kẹt không thoát ra được.
Làm sao để phá cục? Sau nhiều năm tự mò mẫm, tôi chọn những đồng đã rơi thảm rồi mới từ từ bò lên; đừng đụng vào coin mới, đừng đoán đáy. Lúc đầu chỉ lấy 10% để làm “túi nền”, đợi xu hướng ổn rồi mới tăng tiếp.
Chậm thì chậm một chút, nhưng trong lòng yên tâm.
Khi xu hướng đã rõ ràng, đợt hồi điều chỉnh thì cộng thêm 20%-30%.
Tôi không đi bắt đáy thấp nhất, cứ chờ mọi thứ sáng tỏ rồi mới vào.
Chi phí có thể cao hơn một chút không sao, còn hơn là bị kẹt trong cảnh “cắm sào” giữa đường.
Sau khi tăng một đoạn, rút vốn và lấy ra một nửa lợi nhuận, phần còn lại để nó tự chạy.
Chạm đường chốt lời thì bán, bất kể sau đó có tăng bao nhiêu nữa. Tiền chưa về tay thì vẫn chỉ là con số.
Năm ngoái tôi dẫn một người bạn. Trước đó cậu ấy lỗ hơn 600.000 tệ, tối nào cũng mất ngủ. Dùng đúng chiến lược này, chỉ trong nửa năm đã kiếm lại được phần đã lỗ, còn thêm cả việc mua được một chiếc Model 3.
Ngày nhận xe, cậu ấy gửi ảnh cho tôi, nói trước giờ cứ nghĩ đời này chắc không thể lật người nổi.
Giới crypto không thiếu người thông minh, thiếu nhất là kiểu “người ngu” nhưng biết kiềm được tay.
Tám chữ: Không kiếm tiền lặt vặt nhỏ, không để lỗ lớn.
Ai cũng hiểu đạo lý này, nhưng người làm được thì không nhiều.
Cho bạn kể một ví dụ: Tôi quen một người, lấy 50.000 tệ vào, giá lên tới 53.000 thì chạy luôn, kiếm được 6% nên vui không tả xiết.
Kết quả, thị trường cứ đi lên tới 68.000, 30% lợi nhuận tuột khỏi tay ngay trong kẽ tay.
Anh ấy vỗ đùi nói lần sau nhất định sẽ giữ chặt. Sau đó giá lại rơi về 50.000, thậm chí xuống 47.000. Anh nghĩ lần này hẳn là sẽ giữ được chứ? Cuối cùng vẫn không chịu nổi, phải cắt lỗ rút ra.
Bạn thấy đó, có bao nhiêu người cả đời cứ quay đi quay lại giữa “sợ lỡ tàu” và “sợ bị hồi rút”, cứ thế mắc kẹt không thoát ra được.
Làm sao để phá cục? Sau nhiều năm tự mò mẫm, tôi chọn những đồng đã rơi thảm rồi mới từ từ bò lên; đừng đụng vào coin mới, đừng đoán đáy. Lúc đầu chỉ lấy 10% để làm “túi nền”, đợi xu hướng ổn rồi mới tăng tiếp.
Chậm thì chậm một chút, nhưng trong lòng yên tâm.
Khi xu hướng đã rõ ràng, đợt hồi điều chỉnh thì cộng thêm 20%-30%.
Tôi không đi bắt đáy thấp nhất, cứ chờ mọi thứ sáng tỏ rồi mới vào.
Chi phí có thể cao hơn một chút không sao, còn hơn là bị kẹt trong cảnh “cắm sào” giữa đường.
Sau khi tăng một đoạn, rút vốn và lấy ra một nửa lợi nhuận, phần còn lại để nó tự chạy.
Chạm đường chốt lời thì bán, bất kể sau đó có tăng bao nhiêu nữa. Tiền chưa về tay thì vẫn chỉ là con số.
Năm ngoái tôi dẫn một người bạn. Trước đó cậu ấy lỗ hơn 600.000 tệ, tối nào cũng mất ngủ. Dùng đúng chiến lược này, chỉ trong nửa năm đã kiếm lại được phần đã lỗ, còn thêm cả việc mua được một chiếc Model 3.
Ngày nhận xe, cậu ấy gửi ảnh cho tôi, nói trước giờ cứ nghĩ đời này chắc không thể lật người nổi.
Giới crypto không thiếu người thông minh, thiếu nhất là kiểu “người ngu” nhưng biết kiềm được tay.