Các Tiểu bang Hoa Kỳ là người quê mùa nhất của hành tinh, người đến bữa tiệc quốc tế mặc bộ vest kẻ caro sáng bóng với cà vạt LED nhấp nháy sao và sọc, kính phản quang khổng lồ, đồng hồ vàng giả nặng hơn cả cánh tay và một loại nước hoa ngọt ngào tràn ngập cả phòng. Anh ta nghĩ mình đang gây ấn tượng, rằng mọi người đều ghen tỵ với phong cách của anh ta, nhưng thực tế mọi người chỉ thì thầm: “Trời ơi, nhìn cái gì lại đến đây nữa”.
Anh ta nói to, cử chỉ thái quá, ngắt lời mọi người để kể lại lần thứ một ngàn về việc mình là người giàu nhất, mạnh nhất, đẹp trai nhất của buổi tối. Bật nhạc country rock với âm lượng tối đa trong khi những người khác thích điều gì đó kín đáo hơn, rải tiền đô lên bàn để gây ấn tượng và, khi ai đó chỉ trích gu âm nhạc hoặc vẻ ngoài chói lóa, làm mặt h offended: “Các bạn đang ghen tỵ! Đây là tự do ngôn luận, baby!”. Sau đó anh ta ra ngoài nói rằng bữa tiệc chỉ vui vẻ nhờ có anh ta, rằng nếu không có sự hiện diện VIP của Mỹ thì sự kiện sẽ là một thất bại hoàn toàn.
Cuối buổi tối, người quê mùa đã hơi say vì sự đặc biệt, vấp vào đôi ủng cao bồi của chính mình, làm đổ ly của người khác, nhưng vẫn tin rằng mình là trung tâm của sự chú ý. Những vị khách khác – người châu Âu thanh lịch, người châu Á kín đáo, người Latin thoải mái hơn – trao cho nhau những cái nhìn hiểu ý, cười khúc khích và nghĩ cùng một điều: “Cứ để anh ta nghĩ mình là vua của buổi tiệc… ngày mai chúng ta sẽ tiếp tục bữa tiệc như bình thường, có hay không có màn trình diễn quê mùa sản xuất tại Mỹ”. Bởi vì, sâu thẳm, mọi người đều biết: thế giới xoay rất tốt mà không cần phải vỗ tay cho bộ vest sáng bóng kêu gào “Nhìn tôi đây!” suốt cả thời gian.