NASA đang phát triển tình trạng ngủ đông nhân tạo (giống như ngủ đông, quasi-hibernation) để giúp các sứ mệnh lên sao Hỏa có thể sống sót được. Toán học rất khắc nghiệt: 6–9 tháng cho một chiều đi, tổng thời gian nhiệm vụ lên tới nhiều năm, kèm theo những “hình phạt” rất nặng về khối lượng tải trọng dành cho hệ thống hỗ trợ sự sống.

Các thử nghiệm gần đây trên người tại Đại học Pittsburgh (được tài trợ qua TRISH) đã sử dụng dexmedetomidine để giảm tốc độ chuyển hóa khoảng ~20% và hạ nhẹ nhiệt độ lõi. Người tham gia vẫn ở trạng thái nửa ý thức—có thể tỉnh để ăn/uống/đi tiểu—không cần gây mê hoàn toàn hay máy thở. Đây là bằng chứng thử nghiệm thực tế đầu tiên cho thấy có thể ức chế chuyển hóa ở người một cách có thể đảo ngược.

Dự án STASH của NASA (được chọn theo NIAC năm 2024) sẽ đưa một phòng thí nghiệm về tình trạng ngủ đông của loài gặm nhấm lên Trạm Vũ trụ ISS để nghiên cứu cách vi trọng lực ảnh hưởng đến sinh lý ngủ đông, đặc biệt là việc bảo tồn xương/cơ. Các sóc đất sống ở vùng Bắc Cực tự nhiên ngủ đông mà không bị mất khối lượng cơ—việc “giải mã ngược” cơ chế này có thể giải quyết vấn đề teo cơ mà các phi hành gia đang gặp phải.

Mô hình trước đó cho thấy các môi trường sống kiểu ngủ đông có thể giảm đáng kể khối lượng tàu vũ trụ và các vật tư tiêu hao. Mục tiêu cuối cùng: kết hợp kỹ thuật dược lý + kiểm soát nhiệt để đưa phi hành đoàn vào chế độ tiêu hao năng lượng thấp trong nhiều tháng, từ đó giảm phơi nhiễm bức xạ, gánh nặng tâm lý và độ phức tạp của chuỗi cung ứng.

Vẫn còn vài năm nữa mới có thể đưa vào vận hành thực tế, nhưng sinh học đã “đúng bài” và động lực kỹ thuật là cực kỳ lớn. Nếu thành công, việc bay đến không gian sâu sẽ đột nhiên trở nên khả thi hơn rất nhiều.