Ban đầu, tôi cho rằng các chuẩn mực chỉ thực sự quan trọng khi các hệ thống cần trao đổi dữ liệu.
Đó là cách Internet đã phát triển.

HTTPS đã chuẩn hóa việc truyền thông an toàn.

SMTP đã chuẩn hóa việc gửi email.

GPS đã chuẩn hóa việc định vị.

Mỗi chuẩn đều giải quyết một vấn đề khác nhau, nhưng tất cả đều đạt được cùng một kết quả. Chúng tạo ra một ngôn ngữ chung cho các hệ thống độc lập hoàn toàn.

Điều đó khiến tôi nhìn @NewtonProtocol theo một góc độ khác.

Nếu chuẩn mực tiếp theo không nhằm mục đích trao đổi thông tin thì sao?

Nếu nó nhằm mục đích biểu đạt các quyết định thì sao?

Ngày nay, mọi giao thức đều định nghĩa quyền hạn của riêng mình, logic ủy quyền và quy tắc thực thi. Các triển khai khác nhau, các giả định khác nhau, và thường là cùng một công việc kỹ thuật lại được lặp đi lặp lại từ đầu.

NEWT khiến tôi tự hỏi liệu chính sách có thể lập trình có thể trở thành điều tương đương với những gì HTTPS và SMTP đã làm cho truyền thông hay không. Không phải thêm một tính năng khác, mà là một khung dùng chung để các ứng dụng khác nhau có thể xây dựng dựa trên.

Các chuẩn mực không loại bỏ đổi mới. Chúng loại bỏ sự lặp lại.

Khi các nhà phát triển ngừng xây lại cùng một nền tảng, họ sẽ có thêm thời gian để tạo ra những thứ thực sự làm ứng dụng của họ khác biệt. Đó là cách hạ tầng lặng lẽ làm thay đổi cả một hệ sinh thái.

Internet không trở thành toàn cầu vì mọi người đều xây cùng một ứng dụng.

Nó trở thành toàn cầu vì mọi người đều tin tưởng vào cùng những chuẩn mực nền tảng.

Nếu chính sách có thể lập trình đi theo cùng con đường đó, Newton Protocol có thể sẽ được nhớ đến ít hơn vì đã giới thiệu một năng lực mới, và nhiều hơn vì đã giúp định hình một ngôn ngữ chung cho việc ra quyết định tự chủ.
Có lẽ những bước đột phá lớn nhất không phải là những bước bổ sung thêm một tính năng nữa. Chúng là những bước khiến cả một nhóm/loại hình không còn phải tự mình bắt đầu lại từ đầu để tự chế tạo.

@NewtonProtocol #newt $NEWT