Hầu hết mọi người cho rằng tự động hóa chủ yếu là về tốc độ: ít thao tác bấm hơn, thực thi nhanh hơn, ít ma sát hơn. Lúc đầu tôi cũng nghĩ như vậy. Nhưng càng suy nghĩ về các hệ thống như Newton Protocol, ý tưởng đó càng có vẻ chưa đầy đủ.
Điều quan trọng không chỉ là việc một giao dịch có thể diễn ra tự động. Mà là các quy tắc có thể đứng sẵn trước giao dịch trước khi bất cứ thứ gì được thực thi. Newton mô tả chính nó như một lớp ủy quyền (authorization) trên chuỗi và một công cụ chính sách (policy engine), được thiết kế để thực thi các giới hạn chi tiêu, sàng lọc và các quyền khác tại thời điểm ủy quyền, thay vì sau đó mới xử lý. Nghe thì có vẻ kỹ thuật, nhưng bước chuyển thực sự lại gần như rất “đời thường”: bạn ngừng việc phải tin tưởng bản thân tương lai sẽ nhớ hết mọi ràng buộc.
Nó nhắc tôi về thanh toán tự động cho một hóa đơn. Giá trị không nằm ở chính khoản thanh toán. Giá trị là quyết định đã được đưa ra theo những quy tắc rõ ràng, trước khi bị xao nhãng, hoảng loạn hoặc sự tự tin quá mức chen vào.
Đó là phần mà nhiều người thường bỏ sót. Khi tự động hóa mở rộng, tác động bậc hai không chỉ là sự tiện lợi. Đó là nhiều vốn có thể di chuyển với các quyền được xác định rõ ràng, với ít phụ thuộc hơn vào phán đoán thủ công mang tính từng trường hợp hoặc các bot mờ đục. Trong một thị trường nơi tài chính trên chuỗi (onchain finance) đã vận hành với hàng trăm tỷ đô la luân chuyển theo dòng hàng tháng, sự khác biệt giữa “tự động hóa” và “tự động hóa được ủy quyền” bắt đầu trở nên quan trọng đáng kể.
Có lẽ câu hỏi sâu hơn không phải là liệu máy móc có thể giao dịch thay cho chúng ta hay không. Mà là liệu chúng ta có thể khiến việc ủy thác (delegation) trở nên chính xác đến mức đủ để tin tưởng hay không. Và đó vẫn là một vấn đề chưa có lời giải trọn vẹn, ngay cả khi đoạn mã trông có vẻ tinh tế.
#Newt @NewtonProtocol l $VANRY $BEL #newt #newt $NEWT
Điều quan trọng không chỉ là việc một giao dịch có thể diễn ra tự động. Mà là các quy tắc có thể đứng sẵn trước giao dịch trước khi bất cứ thứ gì được thực thi. Newton mô tả chính nó như một lớp ủy quyền (authorization) trên chuỗi và một công cụ chính sách (policy engine), được thiết kế để thực thi các giới hạn chi tiêu, sàng lọc và các quyền khác tại thời điểm ủy quyền, thay vì sau đó mới xử lý. Nghe thì có vẻ kỹ thuật, nhưng bước chuyển thực sự lại gần như rất “đời thường”: bạn ngừng việc phải tin tưởng bản thân tương lai sẽ nhớ hết mọi ràng buộc.
Nó nhắc tôi về thanh toán tự động cho một hóa đơn. Giá trị không nằm ở chính khoản thanh toán. Giá trị là quyết định đã được đưa ra theo những quy tắc rõ ràng, trước khi bị xao nhãng, hoảng loạn hoặc sự tự tin quá mức chen vào.
Đó là phần mà nhiều người thường bỏ sót. Khi tự động hóa mở rộng, tác động bậc hai không chỉ là sự tiện lợi. Đó là nhiều vốn có thể di chuyển với các quyền được xác định rõ ràng, với ít phụ thuộc hơn vào phán đoán thủ công mang tính từng trường hợp hoặc các bot mờ đục. Trong một thị trường nơi tài chính trên chuỗi (onchain finance) đã vận hành với hàng trăm tỷ đô la luân chuyển theo dòng hàng tháng, sự khác biệt giữa “tự động hóa” và “tự động hóa được ủy quyền” bắt đầu trở nên quan trọng đáng kể.
Có lẽ câu hỏi sâu hơn không phải là liệu máy móc có thể giao dịch thay cho chúng ta hay không. Mà là liệu chúng ta có thể khiến việc ủy thác (delegation) trở nên chính xác đến mức đủ để tin tưởng hay không. Và đó vẫn là một vấn đề chưa có lời giải trọn vẹn, ngay cả khi đoạn mã trông có vẻ tinh tế.
#Newt @NewtonProtocol l $VANRY $BEL #newt #newt $NEWT