Có lẽ đây chỉ là những gì xảy ra sau khi bạn đã xem đủ nhiều vòng lặp.
Bạn ngừng để ý đến những điều khiến người khác hào hứng và bắt đầu nhận ra những gì họ đang âm thầm ngầm giả định.
Trong một thời gian, cuộc trò chuyện về AI chủ yếu xoay quanh trí thông minh. Lập luận tốt hơn. Lập kế hoạch tốt hơn. Kết quả đầu ra tốt hơn. Mỗi mô hình mới lại trở thành một chuẩn mực khác, một lời nhắc khác rằng máy móc đang học cách bắt chước ngày càng nhiều những quyết định mà trước đây ta từng coi là đặc biệt chỉ của con người.
Tiền mã hóa luôn nhìn vào một vấn đề hoàn toàn khác.
Không phải là liệu ai đó—hay một thứ gì đó—có thể đưa ra quyết định, mà là điều gì xảy ra sau khi quyết định ấy được đưa ra.
Tôi đã dành nhiều năm để chứng kiến hai thế giới đó phát triển theo những đường ray tách biệt. Giờ chúng bắt đầu giao nhau, và tôi vẫn không biết liệu điều đó có mang lại cảm giác yên tâm hay đáng lo.
Bởi vì việc tạo ra một chiến lược chưa bao giờ thực sự là phần khó.
Thực hiện nó một cách có trách nhiệm là.
Ngay khi một hệ thống tự động có thể ký giao dịch, tái cân đối vốn, tương tác với các giao thức hoặc đặt lệnh mà không cần chờ con người phê duyệt từng bước, thì trí tuệ bỗng chốc chỉ còn là một nửa của bài toán.
Một nửa còn lại là niềm tin.
Kỳ lạ là không phải lòng tin vào chính mô hình.
Hãy tin vào hệ thống giới hạn nó, xác minh nó và ghi lại chính xác những gì nó đã làm.
Có lẽ vì thế mà Newton Protocol đã thu hút sự chú ý của tôi. Không phải vì nó có vẻ quan tâm đến việc khiến các tác nhân AI suy nghĩ kỹ hơn, mà vì nó dường như tập trung hơn vào môi trường mà các tác nhân đó vận hành. Một rollup an toàn, việc thực thi tự động, thậm chí một nơi để các nhà phát triển có thể đăng tải và kiếm tiền từ các chiến lược—tất cả đều hướng đến một câu hỏi nghe có vẻ kém hào nhoáng hơn năng lực của mô hình, nhưng lại quan trọng hơn theo một cách nào đó.
Ai sẽ chịu trách nhiệm khi phần mềm bắt đầu hành động thay vì chỉ đưa ra lời khuyên?
Thị trường có cách phơi bày những giả định mong manh. Chúng không quan tâm một chiến lược nhìn có vẻ tinh tế đến đâu trong điều kiện yên ả. Chúng quan tâm hệ thống cốt lõi hoạt động thế nào khi động lực thay đổi, thanh khoản biến mất và chẳng ai còn thời gian để can thiệp thủ công.
Có lẽ vì thế mà tôi bắt đầu quan tâm đến hạ tầng hơn là trí tuệ.
Các tác nhân thông minh có lẽ là điều tất yếu ở thời điểm này.
Những hệ thống đáng để tin tưởng các tác nhân đó vẫn có cảm giác còn rất do dự.
Và tôi không thể gạt bỏ cảm giác rằng, nhiều năm nữa, chúng ta sẽ nhớ đến các mô hình ít hơn so với những quy tắc mà ta đã xây dựng để giới hạn khả năng hành động của chúng.

