$KORU hãy làm một bản tổng kết nửa năm, tiện thể khoe luôn khoản lỗ.
Nửa đầu năm 26 lỗ 1.4wu ở hợp đồng, lỗ 6ku ở hợp đồng sự kiện, cộng lại lỗ 2wu.
Khoản lỗ chủ yếu tập trung vào tháng 2. Khi đó tôi vào lệnh long ở quanh mốc 2250 với kỳ vọng giữ tới cùng, không cắt lỗ. Lúc đó vừa đúng tay tôi tạm thời còn một ít tiền nhàn rỗi, nên chỉ trong 3 ngày đã lỗ gần 2wu. Tức thì đẩy bản thân xuống địa ngục.
Tháng 3 thì thật ra là lần đầu tiên kể từ từ tháng 9 năm 24 đến nay tôi không lỗ theo tháng, hình như có lãi vài trăm u.
Lúc đó tôi cứ nghĩ đó là điểm ngoặt chuyển hướng “bay lên”, ai ngờ tháng 4 và tháng 5 vẫn tiếp tục lỗ.
20 ngày đầu tháng 6 cũng lỗ liên tục, cuối cùng 10 ngày cuối mới bắt đầu kiếm được chút.
Thực ra tháng 6 cũng chỉ kiếm được hơn 3000, cũng chỉ vừa đủ không lấp được hố của tháng 4 và tháng 5.
Thảm nhất của tôi cũng là tháng 6. Khi đó tôi đến kỳ phải trả khoản vay qua app (Huabei) 8400. Tôi đã hoàn toàn không có tiền. Gọi điện thương lượng xin gia hạn trả cũng không được, tôi đã gọi hơn 1 tiếng đồng hồ. Rồi bạn bè, bạn học đủ kiểu hỏi vay tiền, đúng là không còn mặt mũi nữa; cuối cùng cũng chẳng vay được một xu. Sau đó trực tiếp là bị quá hạn. Từ lúc quá hạn, ngày nào cũng nhận vài cuộc gọi đòi nợ. Ban đầu tôi định coi như bỏ mặc cho xong, nhưng rồi đủ loại nguyên nhân… cuối cùng tôi tìm cớ, hỏi ba mình xin được 30.000 tệ, rồi trả khoản vay, sau đó từng ngày dồn dập làm ăn, đến 10 ngày cuối cùng mới kiếm được chút.
Suốt tháng 6, mỗi đêm tôi ngủ không quá 4 tiếng, ngày nào cũng thức tới 2-3 giờ sáng mới ngủ được.
Gia đình tôi là gia đình bình thường, bố mẹ đều là nông dân. Đến nay tôi vẫn không hiểu nổi năm ngoái sao có thể coi tiền như không. Bởi vậy mới nói cá cược thì không có kết cục tốt, tôi thật sự chết vạn lần cũng không đủ.
Lý do duy nhất khiến tôi vẫn tiếp tục bám trụ trong giới coin là vì tôi đã không còn đường lui.
Mong câu chuyện của tôi có thể cảnh tỉnh mọi người. Người may mắn trên đời rốt cuộc chỉ là số ít. Mỗi ngày kiếm được vài chục u đã tốt hơn 90% người đi làm bình thường.
Cũng mong nửa cuối năm tôi có thể giữ vững, từ từ kiếm tiền, trả hết nợ.
Mọi người muốn mắng tôi thì cứ mắng trực tiếp, nhưng đừng động tới gia đình. Thật sự tôi đáng bị mắng.
Nửa đầu năm 26 lỗ 1.4wu ở hợp đồng, lỗ 6ku ở hợp đồng sự kiện, cộng lại lỗ 2wu.
Khoản lỗ chủ yếu tập trung vào tháng 2. Khi đó tôi vào lệnh long ở quanh mốc 2250 với kỳ vọng giữ tới cùng, không cắt lỗ. Lúc đó vừa đúng tay tôi tạm thời còn một ít tiền nhàn rỗi, nên chỉ trong 3 ngày đã lỗ gần 2wu. Tức thì đẩy bản thân xuống địa ngục.
Tháng 3 thì thật ra là lần đầu tiên kể từ từ tháng 9 năm 24 đến nay tôi không lỗ theo tháng, hình như có lãi vài trăm u.
Lúc đó tôi cứ nghĩ đó là điểm ngoặt chuyển hướng “bay lên”, ai ngờ tháng 4 và tháng 5 vẫn tiếp tục lỗ.
20 ngày đầu tháng 6 cũng lỗ liên tục, cuối cùng 10 ngày cuối mới bắt đầu kiếm được chút.
Thực ra tháng 6 cũng chỉ kiếm được hơn 3000, cũng chỉ vừa đủ không lấp được hố của tháng 4 và tháng 5.
Thảm nhất của tôi cũng là tháng 6. Khi đó tôi đến kỳ phải trả khoản vay qua app (Huabei) 8400. Tôi đã hoàn toàn không có tiền. Gọi điện thương lượng xin gia hạn trả cũng không được, tôi đã gọi hơn 1 tiếng đồng hồ. Rồi bạn bè, bạn học đủ kiểu hỏi vay tiền, đúng là không còn mặt mũi nữa; cuối cùng cũng chẳng vay được một xu. Sau đó trực tiếp là bị quá hạn. Từ lúc quá hạn, ngày nào cũng nhận vài cuộc gọi đòi nợ. Ban đầu tôi định coi như bỏ mặc cho xong, nhưng rồi đủ loại nguyên nhân… cuối cùng tôi tìm cớ, hỏi ba mình xin được 30.000 tệ, rồi trả khoản vay, sau đó từng ngày dồn dập làm ăn, đến 10 ngày cuối cùng mới kiếm được chút.
Suốt tháng 6, mỗi đêm tôi ngủ không quá 4 tiếng, ngày nào cũng thức tới 2-3 giờ sáng mới ngủ được.
Gia đình tôi là gia đình bình thường, bố mẹ đều là nông dân. Đến nay tôi vẫn không hiểu nổi năm ngoái sao có thể coi tiền như không. Bởi vậy mới nói cá cược thì không có kết cục tốt, tôi thật sự chết vạn lần cũng không đủ.
Lý do duy nhất khiến tôi vẫn tiếp tục bám trụ trong giới coin là vì tôi đã không còn đường lui.
Mong câu chuyện của tôi có thể cảnh tỉnh mọi người. Người may mắn trên đời rốt cuộc chỉ là số ít. Mỗi ngày kiếm được vài chục u đã tốt hơn 90% người đi làm bình thường.
Cũng mong nửa cuối năm tôi có thể giữ vững, từ từ kiếm tiền, trả hết nợ.
Mọi người muốn mắng tôi thì cứ mắng trực tiếp, nhưng đừng động tới gia đình. Thật sự tôi đáng bị mắng.