Tôi đã giải thích cùng một dự án cho ba trợ lý AI khác nhau.
Bối cảnh giống nhau. Mục tiêu giống nhau. Sở thích giống nhau.
Các mô hình không hề yếu.
Nhưng chúng cứ quên.
Điều đó khiến tôi nhận ra một điều.
Niềm tin đến từ trí nhớ, không chỉ từ trí thông minh.
AI càng hữu ích thì càng cần nhiều ngữ cảnh để cung cấp hỗ trợ có ý nghĩa. Nó cần ghi nhớ công việc của bạn, sở thích của bạn và những quyết định bạn đã từng đưa ra.
Nhưng mỗi lớp bộ nhớ lại tạo ra một thách thức khác.
Nhiều ngữ cảnh hơn đồng nghĩa với mức độ nhạy cảm về quyền riêng tư cao hơn.
Phần lớn mọi người coi trí thông minh và quyền riêng tư là hai câu chuyện tách rời.
Tôi nghĩ chúng thực ra là cùng một vấn đề.
Một AI nhớ mọi thứ nhưng không đưa cho người dùng quyền kiểm soát đối với phần bộ nhớ đó thì không thể được xem là đáng tin cậy. Tương lai không chỉ là làm cho mô hình thông minh hơn. Mà là đảm bảo bộ nhớ vẫn riêng tư, có thể kiểm chứng và thuộc quyền sở hữu của người dùng.
Đó là một trong những lý do khiến tôi thấy @NewtonProtocol thú vị. Xây dựng hạ tầng phi tập trung cho AI không chỉ là chạy mô hình ở quy mô lớn. Mà còn là tạo nền tảng để trí nhớ và ngữ cảnh AI dài hạn có thể tồn tại mà không buộc người dùng phải từ bỏ quyền sở hữu và quyền kiểm soát.
Khi AI nhớ lại nhiều năm trong cuộc đời bạn, ai sẽ là người kiểm soát phần bộ nhớ đó?#newt $NEWT
Bối cảnh giống nhau. Mục tiêu giống nhau. Sở thích giống nhau.
Các mô hình không hề yếu.
Nhưng chúng cứ quên.
Điều đó khiến tôi nhận ra một điều.
Niềm tin đến từ trí nhớ, không chỉ từ trí thông minh.
AI càng hữu ích thì càng cần nhiều ngữ cảnh để cung cấp hỗ trợ có ý nghĩa. Nó cần ghi nhớ công việc của bạn, sở thích của bạn và những quyết định bạn đã từng đưa ra.
Nhưng mỗi lớp bộ nhớ lại tạo ra một thách thức khác.
Nhiều ngữ cảnh hơn đồng nghĩa với mức độ nhạy cảm về quyền riêng tư cao hơn.
Phần lớn mọi người coi trí thông minh và quyền riêng tư là hai câu chuyện tách rời.
Tôi nghĩ chúng thực ra là cùng một vấn đề.
Một AI nhớ mọi thứ nhưng không đưa cho người dùng quyền kiểm soát đối với phần bộ nhớ đó thì không thể được xem là đáng tin cậy. Tương lai không chỉ là làm cho mô hình thông minh hơn. Mà là đảm bảo bộ nhớ vẫn riêng tư, có thể kiểm chứng và thuộc quyền sở hữu của người dùng.
Đó là một trong những lý do khiến tôi thấy @NewtonProtocol thú vị. Xây dựng hạ tầng phi tập trung cho AI không chỉ là chạy mô hình ở quy mô lớn. Mà còn là tạo nền tảng để trí nhớ và ngữ cảnh AI dài hạn có thể tồn tại mà không buộc người dùng phải từ bỏ quyền sở hữu và quyền kiểm soát.
Khi AI nhớ lại nhiều năm trong cuộc đời bạn, ai sẽ là người kiểm soát phần bộ nhớ đó?#newt $NEWT
