#BinancePickAndWin
Kịch bản quen thuộc của nước Anh lại xuất hiện
Anh 0-0 Ghana, không thắng. Đức, Pháp, Argentina đều đã sớm giành vé đi tiếp, còn Anh vẫn vật lộn ở vòng bảng.
Kết quả này không bất ngờ. Từ lần vô địch trên sân nhà năm 1966 đến nay đã 60 năm, điều Anh làm nhiều nhất ở World Cup chính là “làm trò”. Năm 1986 với bàn tay của Thượng đế (Maradona), năm 1998 Beckham bị thẻ đỏ sút phạt đền thua Argentina, năm 2010 bàn thắng của Lampard bị bắt lỗi việt vị/không được công nhận, năm 2018 bán kết bị Croatia lội ngược dòng—mỗi kỳ đều có thể bày ra một kiểu mới.
Lần này, sau khi Tuchel lên nắm quyền, thực sự có thể thấy vài điểm khác biệt. Ở trận mở màn gặp Croatia, Kane lùi về, Bellingham dâng cao, Anh tạo ra phản ứng hóa học mà đã lâu mới thấy—thắng 4-2. Kane thuật lại lời Tuchel nói trong giờ nghỉ: “Nếu phải thua thì thua theo cách của bọn mình.” Cái sự lì lợm này, không giống phong cách huấn luyện viên Anh truyền thống.
Rồi sang lượt hai gặp Ghana, tỷ lệ kiểm soát bóng 72%, phạt góc 9 quả, số liệu áp đảo toàn diện—nhưng lại không ghi được bàn. Phút 86, Kane đối mặt với khung thành trống lại đá lên khán đài. Tất cả người hâm mộ Anh trong lòng đều “thót” một cái: công thức quen thuộc.
Trước trận, trang bị của đội còn bị trộm mất—giày thi đấu của Kane và Bellingham cũng chẳng cánh mà bay. Kiểu chuyện “dị” này, chẳng phải chính là thứ nghệ thuật truyền thống của Anh sao?
Lượt cuối gặp Panama, bắt buộc phải thắng mới chắc suất đi tiếp. Lời nguyền 60 năm lần này liệu có phá được không?