Tháng trước, tôi đã bật một cài đặt nhỏ bên trong một ứng dụng AI.
Chỉ là một nút chuyển đơn giản.
Đại khái như: “Ghi nhớ sở thích này cho các cuộc trò chuyện trong tương lai.”
Tôi bấm Có vì tôi mệt với việc phải lặp lại.
Lúc đầu, nó cảm thấy hữu ích.
Ứng dụng nhớ được giọng điệu của tôi, định dạng tôi thích, và cách tôi thường muốn mọi việc được thực hiện. Nó làm mọi thứ nhanh hơn.
Nhưng sau một thời gian, tôi nhận ra điều gì đó.
Tôi đã thay đổi.
Quy trình làm việc của tôi đã thay đổi.
Cách tôi muốn câu trả lời cũng đã thay đổi.
Nhưng AI vẫn đang phản hồi dựa trên phiên bản cũ của tôi.
Cảm giác đó thật lạ.
Không phải vì hệ thống làm sai. Thực ra nó đang làm đúng chính xác những gì tôi đã cho phép.
Và đó mới là vấn đề thực sự.
Quyền truy cập có hiệu lực khi tôi cấp, nhưng dần dần nó trở nên lỗi thời.
Đây là điều mà nhiều người thường bỏ sót khi nói về “bộ nhớ AI”.
Ai cũng hỏi:
AI có thể nhớ không?
Nó có thể cá nhân hóa không?
Nó có thể hiểu sở thích không?
Nhưng có lẽ câu hỏi quan trọng hơn là:
Khi nào thì một “đồng ý” cũ không còn được tính nữa?
Vì con người không thay đổi cùng một lúc.
Sở thích dần phai đi một cách lặng lẽ.
Thứ từng hợp lý 18 ngày trước có thể không còn phù hợp với người đang dùng ứng dụng hôm nay.
Tôi nghĩ đây là lúc “Hết hạn sự đồng thuận” trở nên quan trọng.
AI không chỉ cần đủ thông minh để nhớ chúng ta.
Nó cũng cần đủ cẩn trọng để biết khi nào một ký ức có thể không còn đại diện cho chúng ta.
Tương lai của việc cá nhân hóa AI có thể không phải là lưu trữ thêm nhiều dữ liệu hơn.
Có lẽ đó là biết lúc nào nên buông bỏ.
@OpenGradient #OPG $OPG
Chỉ là một nút chuyển đơn giản.
Đại khái như: “Ghi nhớ sở thích này cho các cuộc trò chuyện trong tương lai.”
Tôi bấm Có vì tôi mệt với việc phải lặp lại.
Lúc đầu, nó cảm thấy hữu ích.
Ứng dụng nhớ được giọng điệu của tôi, định dạng tôi thích, và cách tôi thường muốn mọi việc được thực hiện. Nó làm mọi thứ nhanh hơn.
Nhưng sau một thời gian, tôi nhận ra điều gì đó.
Tôi đã thay đổi.
Quy trình làm việc của tôi đã thay đổi.
Cách tôi muốn câu trả lời cũng đã thay đổi.
Nhưng AI vẫn đang phản hồi dựa trên phiên bản cũ của tôi.
Cảm giác đó thật lạ.
Không phải vì hệ thống làm sai. Thực ra nó đang làm đúng chính xác những gì tôi đã cho phép.
Và đó mới là vấn đề thực sự.
Quyền truy cập có hiệu lực khi tôi cấp, nhưng dần dần nó trở nên lỗi thời.
Đây là điều mà nhiều người thường bỏ sót khi nói về “bộ nhớ AI”.
Ai cũng hỏi:
AI có thể nhớ không?
Nó có thể cá nhân hóa không?
Nó có thể hiểu sở thích không?
Nhưng có lẽ câu hỏi quan trọng hơn là:
Khi nào thì một “đồng ý” cũ không còn được tính nữa?
Vì con người không thay đổi cùng một lúc.
Sở thích dần phai đi một cách lặng lẽ.
Thứ từng hợp lý 18 ngày trước có thể không còn phù hợp với người đang dùng ứng dụng hôm nay.
Tôi nghĩ đây là lúc “Hết hạn sự đồng thuận” trở nên quan trọng.
AI không chỉ cần đủ thông minh để nhớ chúng ta.
Nó cũng cần đủ cẩn trọng để biết khi nào một ký ức có thể không còn đại diện cho chúng ta.
Tương lai của việc cá nhân hóa AI có thể không phải là lưu trữ thêm nhiều dữ liệu hơn.
Có lẽ đó là biết lúc nào nên buông bỏ.
@OpenGradient #OPG $OPG