Nếu bỏ qua tiếng ồn marketing, mô hình $INJ được tóm gọn thành một phương trình đơn giản: một bên là lạm phát, điều này chi trả cho sự an toàn của mạng lưới và các động lực cho việc staking, bên kia là các buổi đấu giá đốt, thường xuyên đốt một phần cung cấp. Theo dữ liệu tokenomics, mô hình cơ bản được xây dựng trên lạm phát động và một đường cong giảm phát liên kết với hoạt động của giao thức: các đồng tiền mới được đưa vào lưu thông thông qua phần thưởng, và sau đó một phần các khoản phí tích lũy và thu nhập của hệ thống được sử dụng để mua lại và đốt INJ.

INJ
INJUSDT
4.899
-0.81%



Phần lạm phát ở @Injective được quản lý một cách thích ứng. Mô hình đặt ra mức độ staking mục tiêu: càng gần tỷ lệ thực tế của các đồng coin đã staking với giá trị mục tiêu, lạm phát càng thấp, và ngược lại. Để làm điều này, một hành lang phát hành hàng năm được sử dụng, trong đó trong các phiên bản hiện tại của tokenomics được thu hẹp và làm cho phản ứng với sự thay đổi tỷ lệ staking nhạy cảm hơn. Ý tưởng rất đơn giản: khi các thành viên tích cực khóa INJ, mạng lưới có thể cho phép lạm phát thấp hơn mà không mất an toàn, và khi staking thấp, phát hành tạm thời tăng lên để khuyến khích các delegator.

Ở phía đối diện của phương trình là các cuộc đấu giá burn. Mạng lưới tổng hợp một phần phí và doanh thu từ các ứng dụng, đưa quỹ tài sản này vào đấu giá và nhận các khoản đặt cược bằng INJ. Người chiến thắng nhận giỏ, trong khi các token đã sử dụng trong đấu giá sẽ bị đốt cháy vĩnh viễn. Lịch sử cho thấy cơ chế này đã dẫn đến việc tiêu hủy hàng triệu INJ kể từ khi ra mắt mainnet, và các bản cập nhật của phiên bản thứ hai và các phiên bản tiếp theo của tokenomics đã mở rộng danh sách các nguồn thu nhập mà có thể vào quỹ đấu giá. Khi hoạt động của mạng lưới tăng lên, khối lượng đốt cháy không tăng theo cách tuyến tính, mà cùng với tổng doanh thu của giao thức.

Điểm mấu chốt: đồng coin trở nên ổn định và giảm phát trong các khoảng thời gian mà khối lượng đốt hàng năm (cộng với các khoản phạt và các đồng coin mất mát) liên tục vượt qua tổng phát hành từ lạm phát và bất kỳ vesting dư thừa nào. Dự án tự mô tả ngưỡng này: khi phí đốt, được thực hiện thông qua các cuộc đấu giá, vượt quá phát hành các INJ mới thông qua phần thưởng, token bắt đầu hành xử như một tài sản hoàn toàn giảm phát, và tổng cung bắt đầu giảm. Trong thực tế, điều kiện này phụ thuộc vào hai biến số đồng thời - khối lượng phí trong hệ thống và cấu hình lạm phát hiện tại.

Từ đó xuất phát các thông số mà kịch bản giảm phát lâu dài trông có vẻ thực tế. Đầu tiên, mức độ hoạt động mạng cao và ổn định, trong đó doanh thu từ phí và tỷ lệ dành cho các cuộc đấu giá tạo ra phần trăm đáng kể từ vốn hóa thị trường INJ. Thứ hai, tỷ lệ staking cao, cho phép giữ lạm phát gần với giới hạn dưới của hành lang và đồng thời khóa một phần đáng kể các đồng coin, làm giảm áp lực từ nguồn cung tự do. Thứ ba, tính dự đoán của các thông số: càng ít các đợt phát tán không rõ ràng, vesting mạnh mẽ và trợ cấp không kiểm soát, thì càng dễ cho thị trường đánh giá hiệu ứng thuần từ phát hành và đốt.

Theo quan điểm của tôi, hợp lý khi nhìn nhận #injective không phải là đồng coin “giảm phát ma thuật”, mà là một tài sản với chế độ chuyển đổi: trong các giai đoạn hoạt động yếu và phí thấp, nó hành xử như một token staking có lạm phát vừa phải, và trong các giai đoạn khi doanh thu và các cuộc đấu giá burn liên tục vượt qua phát hành, nó chuyển sang chế độ giảm phát. Các bản cập nhật tokenomics trong những năm gần đây chính là nhằm mục đích làm cho sự chuyển đổi này thường xuyên và dễ dự đoán hơn: thu hẹp khoảng cách lạm phát, tăng tốc độ phản ứng của nó với staking và mở rộng cơ sở thu nhập cho các cuộc đấu giá. Cân bằng này sẽ bền vững đến đâu trong tương lai, không phải do các công thức trong tài liệu quyết định, mà là động lực thực tế của phí, staking và nhu cầu đối với các sản phẩm hoạt động trên Injective.

#injective @Injective $INJ