Một, nhìn lại lịch sử

Ngày 5 tháng 12 năm 1996, Washington. Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang Alan Greenspan đứng trên bục phát biểu của bữa tiệc thường niên, đối diện với một căn phòng đầy những ông trùm phố Wall. Ông đã qua bảy mươi, hói đầu, đeo kính cận dày, cách nói của ông nổi tiếng là “khó hiểu.” Nhưng tối hôm đó, ông đã đặt ra một câu hỏi mà mọi người đều hiểu.

“Chúng ta làm sao biết được, sự thịnh vượng phi lý có làm tăng giá trị tài sản quá mức vào một thời điểm nào đó hay không?” Ông tiếp tục nói: “Nếu giá tài sản xuất hiện bong bóng không bền vững mà chúng ta không nhận diện kịp thời, thì sự điều chỉnh sau đó có thể sẽ rất mạnh mẽ.”

Trong sảnh lặng đi vài giây. Rồi tiếng vỗ tay vang lên. Bữa tiệc tiếp tục. Sáng hôm sau, thị trường chứng khoán châu Á giảm 3%. Chỉ số Dow Jones mở cửa lao dốc. Tựa đề trên khắp các trang tài chính thế giới đều là cùng một cụm từ: sự hưng phấn phi lý. Đó là năm 1996. Khi ấy, chỉ số Nasdaq vào khoảng 1300 điểm. Internet đang thay đổi thế giới, Yahoo vừa mới niêm yết, còn Amazon khi đó mới chỉ là một hiệu sách trực tuyến. Lời cảnh báo của Greenspan như một gáo nước lạnh dội vào thị trường đang nóng lên.

Thị trường giảm vài ngày. Rồi nó lại tăng.---Năm 1997, Nasdaq tăng 21%. Năm 1998, tăng 39%. Năm 1999, tăng 85%. Trong hơn ba năm sau lời cảnh báo của Greenspan, Nasdaq từ 1300 điểm một mạch lao lên 5048 điểm, tăng gần 300%. Bất kỳ ai nghe lời cảnh báo của Greenspan vào năm 1996 rồi rời khỏi thị trường đều bỏ lỡ con sóng tăng giá lớn nhất đời họ. Họ bị đồng nghiệp chế giễu, bị khách hàng quay lưng, bị bạn bè coi là “kẻ lỡ tàu đáng thương” ấy.

Phần bình luận lúc đó — khi ấy còn gọi là phòng chat và diễn đàn — đầy ắp những tiếng nói như thế này: “Greenspan hiểu gì chứ? Ông ta còn chẳng biết dùng máy tính.” “Mỗi lần điều chỉnh đều là cơ hội mua vào, lần này cũng vậy thôi.” “Người lỡ tàu lúc nào cũng đi tìm lý do, người kiếm tiền thì lúc nào cũng đếm tiền.” “Bạn vẫn đang chờ bong bóng vỡ à? Tôi đã tăng gấp bốn lần rồi.” Cuối năm 1999, trang bìa của (Barron’s Weekly) có dòng tiêu đề: “Lần này sẽ khác.” Tháng 1 năm 2000, Henry Blodget, chiến lược gia huyền thoại của Merrill Lynch, sau khi Nasdaq đã tăng gấp ba, lại nâng mục tiêu giá của năm đó lên thêm nữa. Ông được phong là “vua internet”.

Tháng 2 năm 2000, số lượng tài khoản chứng khoán mở mới của nhà đầu tư nhỏ lẻ lập đỉnh lịch sử. Những người trong ba năm trước đó vẫn luôn cười nhạo “kẻ lỡ tàu” đã dồn hết tiền tiết kiệm cuối cùng, quỹ giáo dục của con cái, thậm chí cả khoản vay thế chấp nhà, tất cả đều đổ vào thị trường. Họ không thật sự tin những công ty internet có thể kiếm tiền. Họ không cần tin. Họ chỉ cần tin một điều: tôi nhất định có thể thoát ra trước khi thị trường sụp đổ.

Ngày 10 tháng 3 năm 2000, Nasdaq đóng cửa ở mức 5048,62 điểm. Đó là đỉnh cao của bong bóng internet.---Những gì xảy ra tiếp theo, sách sử đã ghi rất rõ. Nasdaq bắt đầu giảm từ mốc 5048 điểm. Ban đầu, ai cũng nói đó là một “điều chỉnh lành mạnh”. Tiếng nói trong mục bình luận còn lớn hơn bao giờ hết: “Mua bắt đáy đi! Người khác sợ hãi thì tôi tham lam!” Chỉ số rơi xuống 4000 điểm. Những người bắt đáy bị mắc kẹt. Tiếng cười nhạo trong phần bình luận bắt đầu nhỏ dần. Rơi xuống 3000 điểm. Những người bắt đáy bắt đầu cắt lỗ. Phần bình luận bắt đầu im lặng. Rơi xuống 2000 điểm. Những người từng cười nhạo kẻ lỡ tàu ở mốc 5048, phần lớn đã cắt lỗ ở 3000 điểm. Họ không chạy thoát. Họ bị khiêng ra ngoài. Tháng 10 năm 2002, Nasdaq đóng cửa ở mức 1114 điểm. Từ đỉnh cao đã rơi mất 78%. Vốn hóa thị trường bốc hơi tính bằng nghìn tỷ đô la. Henry Blodget bị cấm vĩnh viễn tham gia ngành chứng khoán. Những bìa tạp chí mang câu “lần này sẽ khác” bị ném vào đống giấy vụn của lịch sử.

Lời cảnh báo của Greenspan năm 1996 cuối cùng đã được chứng minh là hoàn toàn đúng. Chỉ là, từ lúc ông nói câu đó cho đến khi bong bóng thực sự vỡ, thị trường vẫn tăng thêm hơn ba năm, tăng 300%.

II. Hãy quay lại tháng 4 năm 2026.

Bây giờ, trên thị trường, chẳng khác gì năm 1999: “Bạn còn đang phân tích cơ bản à? Chứng khoán Mỹ có liên quan gì đến cơ bản đâu?” “Sau mỗi lần sụp đổ nó đều hồi phục, mà còn lên cao hơn nữa.” “Người lỡ tàu lúc nào cũng đi tìm lý do, còn chúng tôi thì cứ thế kiếm tiền.” “AI có thể cứu mọi thứ.” “Tổng thống sẽ không để thị trường chứng khoán sụp đổ đâu.”

Tôi đã nghĩ về một câu hỏi: liệu họ có thật sự tin những lời Arkan nói không — eo biển mở, giao nộp thứ đã được làm giàu, đạt được ngừng bắn?

Tôi tự mình đã trả lời câu hỏi này rồi: họ không thật sự tin. Họ đang giả vờ tin. Sự khác biệt giữa hai điều đó chính là nhiên liệu cốt lõi của cỗ máy này.

Một người thật sự tin rằng “eo biển đã mở” sẽ đi kiểm tra dữ liệu theo dõi tàu thuyền. Họ sẽ phát hiện rằng ngày 17 tháng 4 có hơn 20 con tàu lao vào eo biển, rồi tất cả quay đầu. Họ sẽ phát hiện rằng lực lượng bảo vệ đã bắn vào hai tàu. Họ sẽ phát hiện rằng cái gọi là “mở hoàn toàn” chưa bao giờ tồn tại trong thực tại vật lý dù chỉ một phút. Một người thật sự tin rằng “đàm phán hòa bình sắp đạt được” sẽ đi kiểm tra thông báo chính thức. Họ sẽ phát hiện thời gian và địa điểm của vòng đàm phán thứ hai đến nay vẫn chưa được công bố chính thức. Họ sẽ phát hiện chủ tịch đã bác bỏ toàn bộ bảy tuyên bố của Arkan, dùng từ ngữ là “đều không đúng sự thật”. Họ sẽ phát hiện lệnh ngừng bắn sẽ hết hạn vào ngày 22 tháng 4, trong khi hai bên thậm chí còn chưa kê xong chân bàn đàm phán.

Nhưng những người cười nhạo kẻ lỡ tàu trong phần bình luận thì không kiểm tra những thứ đó. Không phải vì họ không thể kiểm tra, mà vì họ không muốn nhìn thấy. Điều họ cần tin không phải là Arkan. Điều họ cần tin là bản thân họ có thể thoát ra trước khi thị trường sụp đổ.

Mỗi câu cười nhạo kẻ lỡ tàu đều không phải nói cho kẻ lỡ tàu nghe. Nó là nói cho chính họ nghe. “Bạn còn đang bán khống à? Tôi đã kiếm được 40% rồi.” — dịch: vị thế mua của tôi đã rất cao rồi, nhưng tôi không được nghĩ đến chuyện đó. “Mỗi lần điều chỉnh đều là cơ hội mua vào, lịch sử đã chứng minh rồi.” — dịch: tôi không biết lần này có khác không, nhưng tôi từ chối nghĩ về câu hỏi đó. “Chứng khoán Mỹ là niềm tin, giảm thì mua thêm là được.” — dịch: tôi không có kế hoạch cắt lỗ, và cũng không định có. “AI sẽ cứu tất cả.” — dịch: tôi không hiểu AI, nhưng tôi cần tin rằng có một thứ gì đó sẽ mãi kéo giá cổ phiếu đi lên. “Tổng thống sẽ không để thị trường sụp đổ đâu.” — dịch: tôi giao số phận của mình cho một người tôi chưa từng gặp, vì như vậy tôi sẽ không phải tự chịu trách nhiệm.

Mỗi lần cười nhạo là một lần tự thôi miên. Mỗi lần bấm gửi là lại chôn sâu thêm một centimet tiếng nói đáng sợ nhất trong lòng — “lỡ lần này thật sự sẽ giảm thì sao?” — xuống sâu hơn nữa. Vì thế tiếng cười nhạo của họ phải ngày càng lớn. Bởi sau 12 phiên tăng liên tiếp, tiếng nói sợ hãi đó cũng ngày càng lớn hơn.

Nó không còn chỉ là lời thì thầm lúc nửa đêm nữa, mà bắt đầu vang lên khi họ ngồi nhìn khoản lãi chưa chốt trong tài khoản mà ngẩn người, vang lên khi họ thấy dòng tin tiêu đề “lực lượng bảo vệ nổ súng”, vang lên khi họ phát hiện dòng tiền mua lớn ròng đã về 0, còn lệnh mua của chính họ vẫn đang khớp. Họ cần cười nhạo người khác to hơn nữa, mới có thể không nghe thấy âm thanh đó.

Đây chính là ranh giới mỏng như sợi tóc giữa “giả vờ cố ý” và “thực sự tin”. Người thật sự tin thì không cần cười nhạo người khác. Họ chỉ cần nắm giữ. Người thật sự tin sẽ không ngày nào cũng ngâm mình trong phần bình luận để chứng minh mình đúng. Họ không cần chứng minh. Người thật sự tin, khi Greenspan phát đi cảnh báo năm 1996, sẽ nghiêm túc suy nghĩ, sẽ điều chỉnh vị thế, sẽ sống sót khi bong bóng vỡ. Còn những người cười nhạo lớn nhất trong phần bình luận, họ không thật sự tin. Họ đang dùng tiếng cười nhạo để đắp một bờ đê, ngăn lại nỗi sợ ngày càng lớn ở sâu trong lòng. Thứ họ cười nhạo không phải là người lỡ tàu. Họ cười nhạo chính cái tôi sợ hãi nhất của mình — cái tôi khẽ nói “bạn mua quá cao rồi”, cái tôi khẽ nói “lần này có thể thật sự khác đấy”, cái tôi khẽ nói “bạn không chạy kịp đâu”. Mỗi lần cười nhạo người khác, họ có thể đè tiếng nói đó xuống thêm một phút. Vì vậy họ cần tiếp tục cười nhạo, cần tiếp tục tìm những “kẻ lỡ tàu” mới trong phần bình luận để tấn công. Bởi một khi dừng lại, tiếng nói đó sẽ nổi lên. Và từng chữ mà tiếng nói đó nói ra, đều là thật.

Greenspan mất ba năm mới được thị trường nghe thấy. Khi ông nói ra “sự hưng phấn phi lý” vào tháng 12 năm 1996, thị trường giả vờ như không nghe. Năm 1997, 1998, 1999, thị trường dùng ba năm và mức tăng 300% để chứng minh rằng “Greenspan sai”. Tháng 3 năm 2000, khi nhà đầu tư nhỏ lẻ cuối cùng đã mua xong, khi tiếng cười nhạo trong phần bình luận lên đến đỉnh điểm, khi “lần này sẽ khác” trở thành một niềm tin không cần chứng minh — âm nhạc dừng lại. Những người cười nhạo to nhất, không một ai chạy thoát. Không phải vì họ không đủ thông minh. Mà vì họ vẫn luôn dùng tiếng cười nhạo để che lấp nỗi sợ, đến mức khi nỗi sợ cuối cùng biến thành hiện thực, họ đã không còn biết phải phản ứng thế nào. Họ đã quen dùng tiếng cười nhạo để đối phó với mọi thứ.

Khi thị trường bắt đầu sụp đổ, họ vẫn đang cười nhạo những người “hoảng loạn cắt lỗ” trong phần bình luận. Khi chỉ số giảm 30%, họ vẫn cười nhạo những người “xả hàng ở đáy”. Khi chỉ số giảm 50%, họ không còn cười nữa. Khi chỉ số giảm 78%, phần bình luận trống không.

Bây giờ là tối thứ Bảy, ngày 18 tháng 4 năm 2026. S&P 500 vừa hoàn thành 12 phiên tăng liên tiếp, lập đỉnh lịch sử mới. Nasdaq tăng 13 phiên liên tiếp. VIX bị đập xuống 17,11. UVIX bị ép xuống 5,65, chỉ báo J khung tuần là -5,83, MACD khung tháng hình thành phân kỳ âm đáy cấp lịch sử. Eo biển chưa bao giờ thực sự mở, thời gian và địa điểm đàm phán chưa bao giờ được công bố, bảy tuyên bố của Arkan bị chính thức bác bỏ toàn bộ. Thực ra đã chẳng hề có ngừng bắn, lực lượng bảo vệ đã nổ súng vào những con tàu cố gắng vượt qua eo biển. Nhưng tiếng cười nhạo trong phần bình luận còn lớn hơn bất cứ lúc nào.

Họ đang cười nhạo những người lỡ tàu. Họ đang cười nhạo những người nhìn xuống. Họ đang cười nhạo bất cứ ai dám nghi ngờ câu “lần này sẽ khác”. Họ không phải đang chứng minh Arkan nói đúng. Họ đang chứng minh rằng tiếng nói sợ hãi ở sâu trong lòng mình là sai. Họ không nói chuyện với thị trường. Họ đang nói chuyện với chính mình. Họ không cười nhạo người khác. Họ đang cười nhạo chính cái tôi đáng sợ nhất của họ — cái tôi biết âm nhạc có thể dừng bất cứ lúc nào, nhưng lại không dám thừa nhận. Và âm thanh đó, giờ đã không còn là lời thì thầm nhỏ nữa. Nó bắt đầu vang lên mỗi lần họ làm mới phần bình luận, mỗi lần họ nhìn thấy hai chữ “lực lượng bảo vệ”, mỗi lần họ phát hiện mình lại mua thêm một ít vị thế. Họ dùng tiếng cười nhạo lớn hơn để đè nó xuống.

Nhưng âm thanh đó ngày càng rõ hơn. Nó nói rằng: “Bạn không chạy kịp đâu.” Greenspan mất ba năm mới được lắng nghe.

Lần này, lệnh ngừng bắn sẽ hết hạn vào ngày 22 tháng 4,

Khi nào khủng hoảng bùng nổ thì không ai biết, tôi chỉ biết rằng phải cố sống sót trên thị trường $BTC

BTC
BTC
77,283.99
+0.06%

$ETH

ETH
ETH
2,515.6
+2.01%