Chính phủ Hoa Kỳ đang bước vào một giai đoạn tái tài trợ lớn. Khoảng 9.6 triệu triệu đô la nợ có thể giao dịch sẽ đến hạn trong 12 tháng tới, số tiền lớn nhất từng đến hạn trong một năm. Đó không chỉ là một con số tiêu đề. Đó là một con số đủ lớn để tạo ra sóng trên toàn bộ hệ thống tài chính.
Khi nợ chính phủ đến hạn, nó không được thanh toán giống như số dư thẻ tín dụng. Nó được gia hạn. Nói một cách đơn giản, Bộ Tài chính phát hành nợ mới để thay thế nợ cũ. Câu hỏi thực sự không phải là liệu nó có xảy ra hay không mà là nó sẽ xảy ra. Câu hỏi thực sự là: với lãi suất nào?
Đó là nơi mọi thứ trở nên quan trọng.
Lãi suất hôm nay cao hơn nhiều so với vài năm trước. Nếu khoản nợ này được tái cấp vốn với lãi suất cao, chi phí lãi suất của chính phủ sẽ tăng mạnh. Chi phí lãi suất cao có thể thắt chặt điều kiện tài chính và giảm tính linh hoạt trong chi tiêu. Nhưng nếu lãi suất giảm trong thời gian này, việc tái cấp vốn trở nên rẻ hơn và áp lực giảm bớt.
Và đây không chỉ là câu chuyện của chính phủ — đây là câu chuyện của thị trường.
Khi Kho bạc phát hành một lượng lớn nợ mới, nó hấp thụ thanh khoản từ hệ thống. Điều đó có thể đẩy lợi suất trái phiếu lên cao hơn, làm mạnh hoặc yếu đồng đô la tùy thuộc vào nhu cầu, và ảnh hưởng đến cổ phiếu và thậm chí cả crypto. Thanh khoản là huyết mạch của các thị trường. Khi hàng nghìn tỷ đang di chuyển, thanh khoản thay đổi.
Năm tới không chỉ về lạm phát hay quyết định của Fed. Nó còn liên quan đến nhu cầu đối với nợ của Hoa Kỳ và cách mà làn sóng tái cấp vốn này diễn ra suôn sẻ.
Bởi vì khi những khoản tiền lớn như vậy di chuyển qua hệ thống, các thị trường không thể phớt lờ nó — họ phản ứng với nó.
