Internet ra đời trong sự tĩnh lặng.
Trong cuộc sống đầu tiên của nó, đó là một thư viện khổng lồ. Bạn có thể lang thang trong những hành lang và đọc bất cứ điều gì bạn muốn, nhưng những cuốn sách thì bị khóa chặt vào kệ. Bạn tiêu thụ. Bạn không bao giờ mang gì về nhà. Đó là thời kỳ Đọc—Web1. Thông tin chảy theo một chiều, từ ít người đến nhiều người.
Rồi cánh cửa thư viện mở toang.
Đột nhiên, bất kỳ ai cũng có thể cầm bút và viết lên những bức tường, quay video trong các lối đi, và mời bạn bè tập trung trong các phòng đọc. Các nền tảng đã trao cho chúng ta chìa khóa sáng tạo. Chúng ta đã đăng tải, chia sẻ, và xây dựng cộng đồng. Hàng tỷ người trong chúng ta trở thành nhà sáng tạo chỉ sau một đêm. Nhưng vẫn có điều gì đó cảm thấy không ổn. Tòa nhà chính nó—các máy chủ, các thuật toán, các kho dữ liệu—vẫn thuộc về người khác. Họ có thể thay đổi ổ khóa, cắt phần trăm, hoặc tắt đèn bất cứ khi nào họ muốn. Đó là thời kỳ Viết—Web2. Chúng ta đã sáng tạo, nhưng không sở hữu.