“Algocracy,” “Chính quyền bằng thuật toán,” hay “Quy định theo thuật toán” không phải là một khái niệm rõ ràng hay được định nghĩa chính xác. Tuy nhiên, chúng ta có thể tóm tắt như sau: thuật toán + quản trị (luật lệ hoặc quy tắc nào đó). Theo nghĩa này, chúng ta có thể nói về algocracy khi một hệ thống nào đó dựa trên thuật toán, có thể là một smart contract, một Trí tuệ Nhân tạo (AI), hoặc bất kỳ thứ gì khác, kiểm soát, toàn bộ hoặc một phần, các quy trình ra quyết định của một nền tảng, dự án, doanh nghiệp, hoặc tổ chức.
Nó không giống như e-government (chính phủ sử dụng công cụ số), và nó đặt ra một loạt các vấn đề tiềm ẩn của riêng nó. Một thuật toán không chỉ đơn giản là một ứng dụng kỹ thuật số; nó là một tập hợp có cấu trúc của các hướng dẫn chính xác được thiết kế để giải quyết các vấn đề phức tạp—trong khi cũng có khả năng tạo ra những vấn đề mới. Trong cuốn tiểu thuyết Daemon (2006) của Daniel Suarez, chẳng hạn, chúng ta có thể thấy cách một thuật toán chiếm lấy thế giới một cách bí mật, thậm chí giết người, sau khi người sáng tạo của nó qua đời.