Tôi từng nghĩ fixed-rate lending có một cái giá khá đơn giản: nếu chưa tìm được borrower, vốn phải chờ.

Nhưng TermMax V2 khiến tôi chú ý đến một cách khác để xử lý khoảng thời gian đó.

Với Composable Base Yield, phần lender capital chưa được match có thể được đưa vào một nguồn yield như Morpho thay vì nằm idle. Khi order được khớp, vốn được kéo về và chuyển sang fixed-rate position trong cùng transaction. (blog.ts.finance⁠)

Điểm tôi thấy thú vị không phải đơn giản là “idle capital vẫn kiếm yield.”

Mà là vốn có thể thay đổi economic state:

base yield → fixed-rate position

ngay khi có nhu cầu thực sự xuất hiện.

Điều này làm tôi nhìn fixed-rate market hơi khác. Vấn đề không chỉ là tìm được borrower, mà còn là vốn làm gì trong lúc chưa tìm thấy borrower.

Tất nhiên, chuyển đổi giữa hai trạng thái cũng tạo thêm một execution question: timing, liquidity và chi phí chuyển vốn đều có thể ảnh hưởng đến yield thực tế.

Vì vậy, thứ tôi muốn theo dõi không phải chỉ là base yield tạo thêm bao nhiêu APY.

Mà là:

TermMax có thực sự biến thời gian chờ thành thời gian hữu ích mà không làm mất hiệu quả khi vốn cần chuyển sang fixed-rate market hay không?

#termmax @TermMax $B2 $B3 $BTCS.US