Vi uma publicação: một bạn trẻ học tài chính, từ 400.000 tiền vốn mà làm được hơn 7 triệu. Năm nay lại lỗ quay về hơn 2 triệu. Anh ấy viết 6 điều tâm đắc; tôi đọc hai lượt, và mỗi điều đều được đổi bằng “tiền thật”.

Anh ấy nói cả bậc cử nhân lẫn thạc sĩ đều học tài chính, đại học ở Úc, TOP 30. Điểm xuất phát không thấp, nhưng vào thị trường chứng khoán vẫn bị đánh như thường. Năm 2024 anh ấy lấy 400.000 do gia đình mua xe cho đem vào thị trường, thử từng chút vài vạn vài vạn. Kiếm thì tăng thêm vị thế, lỗ thì rút lại. Sau đó lên đòn bẩy, may mắn làm được hơn 7 triệu — nhưng năm nay lại lỗ thêm hơn 2 triệu.

Trải nghiệm này đặt vào ai cũng phải mất một lúc mới tiêu hóa được.

Anh ấy nêu vài ý, tôi chọn phần khiến tôi thấy đồng cảm nhất để trò chuyện:

Điều thứ nhất: Tuyệt đối đừng lên đòn bẩy. Câu này nghe cả vạn lần rồi, nhưng vẫn không dùng được — vì cứ lên là lên. Tại sao? Vì khi đang kiếm tiền thì nghĩ “lần này khác”. Kết quả thế nào? Khi thị trường giảm, tâm lý sụp trước, tâm lý sụp thì toàn bộ đều là quyết định sai. Người từng lỗ tiền mới thật sự nghe lọt câu “Giàu chậm thì sẽ mãi mãi”.

Điều thứ hai: Kiểm soát quy mô vị thế, chừa đường lui. Anh ấy nói mua bổ sung không phải giảm một hai phần trăm rồi bổ, mà là đặt sẵn các mốc: giảm 10%, 15% thì bổ bao nhiêu. Nhiều người chết ở chỗ “giảm thì bù, bù xong thì đầy, đầy xong thì mắc kẹt”. Chia nhiều lần, chia theo khoảng, có kế hoạch thì mới sống lâu được.

Điều thứ ba: Khi giá tăng phải biết giảm vị thế, đặc biệt sau khi bùng nổ về khối lượng. Câu này đáng giá không ít tiền. Vấn đề lớn nhất của nhà đầu tư cá nhân là khi tăng thì không nỡ bán, khi giảm thì không nỡ cắt lỗ. Khi bùng nổ khối lượng thường là đỉnh cao về tâm lý; giảm vị thế ở đỉnh tâm lý thì sẽ không sai quá xa.

Điều thứ tư: Mức sụt giảm (drawdown) là kẻ thù lớn nhất. 7 triệu lỗ 2 triệu, mức sụt giảm gần 30%. Từ 7 triệu về 5 triệu, chênh lệch tâm lý còn lớn hơn từ 400.000 xuống 7 triệu. Kiếm được rồi lại lỗ về, cảm giác còn khó chịu hơn cả việc chưa từng kiếm.

Điều thứ năm: Có thể chỉ làm một cổ phiếu. Lâu năm chỉ làm một cổ, đánh theo nhịp, làm T. Nghe thì đơn giản, nhưng ngưỡng rất cao — bạn phải hiểu đủ sâu về công ty đó, quen đủ với biến động của nó, và tin đủ vững vào giá trị của nó. Làm được người không nhiều.

Điều thứ sáu: Học cách đứng ngoài (để tiền mặt). Anh ấy nói đứng ngoài là biện pháp cắt lỗ lớn nhất. Câu này tôi thật sự tin. Nhiều người lỗ không phải vì nhìn sai, mà vì rõ ràng không có cơ hội, lại vẫn cố “gắng tìm cơ hội” bằng được. Đứng ngoài không phải là hèn, mà là chờ. Chờ thảm họa thị trường, chờ hoảng loạn, chờ khi người khác không chịu nổi nữa thì mới vào.