Mình có một thứ mình nhận ra khi thử nối tỷ lệ utilization 87% với một phần khác trong cơ chế TermMax — khả năng bán FT sớm trên AMM trước khi đáo hạn.

Narrative về FT luôn nhấn mạnh tính linh hoạt — không muốn chờ đáo hạn, người cho vay có thể bán FT trên thị trường thứ cấp để rút vốn sớm. Nhưng thanh khoản thị trường thứ cấp đó phụ thuộc vào việc có đủ vốn tự do sẵn sàng mua lại FT, không phải phụ thuộc tổng TVL của giao thức.

Nếu phần lớn vốn đã bị khóa vào khoản vay đang hoạt động, như 87% utilization cho thấy, thì phần vốn nhàn rỗi sẵn sàng đóng vai trò bên mua trên AMM cũng đang co hẹp theo đúng tỷ lệ đó. Nói cách khác, đúng lúc người cho vay cần thanh khoản gấp nhất — muốn thoát sớm — cũng là lúc thị trường ít vốn nhàn rỗi nhất để mua lại vị thế của họ.

Đây là nghịch lý cấu trúc khá tinh vi: utilization cao là tín hiệu tốt cho thấy nhu cầu vay thực, nhưng đồng thời âm thầm bào mòn điều kiện cần để lời hứa "linh hoạt thoát sớm" của FT phát huy tác dụng. Hai chỉ số tưởng độc lập — hiệu suất sử dụng vốn và thanh khoản thoát sớm — lại kéo nhau về hai hướng ngược nhau trên cùng hệ thống @TermMax .

Tự phản biện: đây là suy luận về quan hệ cấu trúc, mình không có dữ liệu cụ thể về độ sâu thanh khoản AMM cho FT ở các kỳ hạn khác nhau để xác nhận mức độ nghiêm trọng thực tế.

Mình đang chờ xem TMX có công bố dữ liệu độ sâu thanh khoản AMM cho FT tại các mức utilization khác nhau, để biết chính xác khả năng thoát sớm bị ảnh hưởng ra sao khi phần lớn vốn đã bị khóa vào khoản vay hoạt động.
#termmax $BTC $ETH