Khi eo biển Hormuz bị phong tỏa, giá dầu được dự báo sẽ chạm mốc 150–200 USD/thùng. Nhưng thực tế, mức tăng lại thấp hơn nhiều nhờ 3 động thái tính toán kỹ lưỡng từ phía Trung Quốc:
Xả kho dự trữ: Lấy ra gần 1 triệu thùng/ngày từ kho thương mại khổng lồ (1,2 tỷ thùng) để bù đắp nguồn cung thiếu hụt.
Cắt giảm nhập khẩu kỷ lục: Giảm 41,3% lượng dầu thô nhập khẩu, tránh việc tranh mua gây đẩy giá trên thị trường toàn cầu.
Hạn chế xuất khẩu nhiên liệu: Cắt giảm 500.000 thùng/ngày nhiên liệu tinh chế để đảm bảo nhu cầu nội địa.

Ngoài ra, sự bùng nổ của xe điện và đường sắt cao tốc tại nước này cũng giúp cắt giảm mạnh nhu cầu tiêu thụ nhiên liệu.
Bằng cách tận dụng nguồn dầu giá rẻ tích trữ từ trước và chỉ xả kho thương mại (giữ nguyên kho dự trữ chiến lược), Trung Quốc đã bình ổn thị trường toàn cầu — không phải vì "yêu thương thế giới", mà là một phép tính chiến lược.
Cứu Hoa Kỳ cũng là cứu chính mình. Trung Quốc không hoàn toàn cắt đứt phụ thuộc vào dầu mỏ. Một quốc gia giàu có, thịnh phượng nhờ xuất hàng hoá, thương mại như Trung Quốc thì một thế giới biến động có thể kiếm lời, còn thế giới bất ổn, khủng hoảng thì Trung Quốc sẽ thiệt hại. $TRUMP $BABY
