Cuối tuần mình đọc lại Don't Make Me Think. Tiêu đề cuốn sách nghe rất đơn giản, nhưng có một ý mình nhớ khá lâu.

Một sản phẩm tốt không phải sản phẩm có nhiều tính năng nhất.

Mà là sản phẩm khiến người dùng gần như không phải dừng lại để nghĩ xem bước tiếp theo là gì.

Đọc đến đó mình lại nghĩ đến crypto.

Nếu có một thứ khiến trải nghiệm onchain liên tục bị ngắt quãng, thì có lẽ đó là compliance.

Mỗi giao thức một bộ quy tắc.

Mỗi lần chuyển tài sản lại thêm một bước xác minh.

Đến cuối cùng, điều người dùng nhớ không phải sản phẩm họ vừa dùng, mà là những gì họ phải vượt qua để dùng được nó.

Điều thú vị là mình không nghĩ mọi người ghét compliance.

Họ chỉ ghét việc phải liên tục nhận ra sự tồn tại của nó.

Đó là điều khiến mình thấy Newton đi theo một hướng khá khác.

Thay vì thêm policy sau khi giao dịch diễn ra, @NewtonProtocol đưa policy vào ngay trước khi giao dịch được thực thi. Hệ thống kiểm tra các điều kiện cần thiết trước khi settlement và chỉ khi đáp ứng policy, giao dịch mới được tiếp tục.

Nghe chỉ như đổi vị trí của một bước kiểm tra.

Nhưng mình nghĩ điều thực sự thay đổi là trải nghiệm.

Compliance không còn là thứ xuất hiện để làm gián đoạn hành động.

Nó trở thành một phần của chính hành động đó.

Tuy nhiên, mình cũng nghĩ một trải nghiệm tốt không có nghĩa là mọi thứ đều vô hình.

Nếu giao dịch bị từ chối, người dùng vẫn cần biết vì sao.

Niềm tin không đến từ việc hệ thống tự xử lý mọi thứ.

Nó đến từ việc hệ thống có thể giải thích những quyết định đã được đưa ra.

Có lẽ tương lai của compliance sẽ không phải là thêm nhiều quy tắc hơn.

Mà là thiết kế chúng tốt đến mức phần lớn thời gian người dùng không cần nghĩ về chúng, nhưng khi cần, họ luôn hiểu điều gì đang xảy ra.

#newt $NEWT $BTC