Tôi từng nghĩ thanh khoản mạnh chỉ cần nhìn vào lượng vốn đang nằm trong giao thức nhưng càng đọc về TermMax thì tôi càng thấy cách đo đó chưa kể hết câu chuyện.

Một nguồn vốn có thể được chia cho nhiều thị trường khác nhau. Vấn đề là khi nhu cầu lớn xuất hiện ở một market thì phần vốn đang nằm ở market khác không dễ dàng chuyển sang ngay.

Đó là chi tiết khiến tôi chú ý khi đọc về Atomic Orders.
Theo thiết kế của TermMax, cùng một nguồn thanh khoản có thể được đặt trên nhiều market cùng lúc nhưng nó không được sử dụng nhiều lần. Khi một lệnh lấy đi một phần thanh khoản thì phần tương ứng sẽ biến mất đồng thời khỏi các market còn lại.

Ban đầu tôi hiểu đây đơn giản là cách làm thanh khoản “trông sâu hơn” nhưng sau đó tôi nhận ra vấn đề thực sự nằm ở khả năng phân bổ vốn.
Một lượng vốn không cần bị khóa cứng vào một market ngay từ đầu. Nó có thể đứng sau nhiều nhu cầu khác nhau rồi chỉ được tiêu thụ tại nơi giao dịch thực sự xảy ra.

Cách tôi nhìn Atomic Orders hiện tại vì thế đã khác, tôi không xem đây là cơ chế tạo thêm thanh khoản mà nó giống một cách thay đổi cách thanh khoản được định vị trước khi nhu cầu xuất hiện.
Nhưng tôi vẫn muốn xem thêm dữ liệu thực tế: độ sâu khớp lệnh, kích thước khoản vay và mức sử dụng vốn theo thời gian.

Có lẽ theo tôi câu hỏi đáng quan tâm không phải TermMax có bao nhiêu TVL mà mỗi đơn vị thanh khoản thực sự có thể phục vụ thị trường hiệu quả đến đâu.
#termmax @TermMax $BTC