BTC tăng rất mạnh hôm qua, mình thì không muốn bán vị thế đã build từ mấy tháng trước. Nhưng nếu mình đang rất cần USDC cho các vị thế khác thì sao?

Hiện tại danh mục của mình khoảng 12,915.95 USDT, trong đó BTC chiếm 68.22%, tương đương 8,814.30 USDT với 0.11522859 BTC. Chỉ riêng hôm nay, tài khoản đang ghi nhận +498.19 USDT (+4.01%). 7 ngày qua tổng tài sản cũng tăng khoảng +509.25 USDT (+4.1%).

Đây chính là lúc bài toán thanh khoản trở nên thú vị.

Nếu mình cần một khoản USDC để xoay vốn nhưng vẫn tin BTC còn dư địa dài hạn, bán BTC đồng nghĩa với việc mình phải đóng một phần vị thế đã tích lũy. Nếu BTC tiếp tục tăng, muốn mua lại sẽ phải chấp nhận một mức giá cao hơn.

Với TermMax, cách tiếp cận khác: thay vì bán tài sản đang nắm giữ, mình có thể sử dụng tài sản crypto làm thế chấp để tiếp cận thanh khoản, với mô hình fixed rate + fixed term.

Điểm mình đánh giá cao không nằm ở chuyện “vay được bao nhiêu”, mà ở cách nó biến tài sản đang nằm yên thành một công cụ quản trị thanh khoản. BTC vẫn thuộc chiến lược đầu tư dài hạn của mình, trong khi USDC có thể phục vụ nhu cầu vốn ngắn hạn.

Đây cũng là lý do mình nhìn TermMax khác với một money market DeFi thông thường. Lãi suất cố định và kỳ hạn cố định giúp người dùng biết trước chi phí vốn thay vì phải liên tục đối mặt với biến động lãi suất theo cung cầu.

Tất nhiên, thế chấp vẫn có rủi ro: nếu BTC giảm mạnh, vị thế có thể chịu áp lực thanh lý. Vì vậy mình sẽ không vay tối đa chỉ vì giao thức cho phép.

Với mình, giá trị thực tế của TermMax nằm ở một câu rất đơn giản:

Không nhất thiết phải bán BTC chỉ vì bạn đang cần tiền.
#termmax @TermMax