Tiền của mình, ví của mình… nhưng lên blockchain thì gần như ai cũng có thể ngồi soi? 👀
Soi mình đang hold bao nhiêu, chuyển cho ai, nhận từ đâu, thậm chí đôi khi còn đoán được mình đang làm gì.
Minh bạch thì tốt.
Nhưng nếu đem cách này áp vào ngân hàng, quỹ, chứng khoán hay tài sản tổ chức thì lại là câu chuyện khác.
Một công ty đâu thể muốn đối thủ biết mình vừa mua bao nhiêu tài sản.
Một quỹ cũng chẳng muốn cả thị trường nhìn thấy từng giao dịch của mình.
Một nhà đầu tư càng không muốn toàn bộ portfolio bị public chỉ vì họ sử dụng blockchain.
Nhưng privacy 100% cũng chưa chắc ổn.
Đến lúc regulator cần audit thì lại phải có cách chứng minh:
“Tôi compliant, nhưng tôi không muốn show toàn bộ dữ liệu cho cả thế giới.”
Và đây là chỗ mình thấy thesis của @Dusk_Foundation khá thú vị.
#dusk không cố biến blockchain thành một cái hộp đen.
Cũng không bắt mọi thứ phải public.
Mà đang đi theo hướng:
Privacy by default.
Transparency when needed.
Tức là transaction có thể được giữ confidential, nhưng khi đúng người có quyền cần kiểm tra thì có thể selectively disclose phần thông tin cần thiết. Dusk sử dụng shielded transactions, zero-knowledge proofs và selective disclosure để phục vụ chính bài toán này.
Mình khá thích cách tư duy này vì nó sát với đời thực hơn.
Ngoài đời mình cũng đâu có:
“Đây là toàn bộ tài khoản ngân hàng của tôi, mọi người cứ xem thoải mái.”
Nhưng cũng không phải:
“Không ai được kiểm tra bất cứ thứ gì.”
Mình chỉ muốn:
Đúng người → xem đúng thứ cần xem.
Và đó chính xác là khoảng giữa mà Dusk đang muốn xây cho regulated finance.
Public quá thì mất privacy.
Private quá thì khó compliance.
$DUSK đang cược vào phần ở giữa