Có một lần tôi đứng ở nhà ga và thấy một điều rất lạ.
Màn hình trên sân ga báo chuyến tàu sẽ đến lúc 10:20.
Ứng dụng trên điện thoại lại hiện 10:25.
Một bảng điện tử khác ghi 10:30.
Chỉ vài phút chênh lệch.
Nhưng không ai biết nên tin vào thông tin nào.
Lúc đó tôi mới nhận ra.
Điều khiến hành khách bối rối không phải vì thiếu dữ liệu.
Mà vì cùng một hệ thống nhưng mỗi nơi lại đang tin vào một trạng thái khác nhau.
Đó là lúc Newton Protocol bắt đầu hợp lý với tôi.
Điều tôi thấy đáng chú ý không phải là một agent đưa ra quyết định nhanh đến đâu.
Mà là mọi agent tham gia vào cùng một quá trình đều phải đang nhìn thấy cùng một trạng thái trước khi quyết định.
Nếu mỗi agent hành động dựa trên một phiên bản khác nhau của sự thật.
Thì ngay cả khi từng quyết định đều hợp lý ở góc nhìn của nó.
Kết quả cuối cùng vẫn có thể trở nên mâu thuẫn.
Đó không phải lỗi của từng agent.
Đó là lỗi của kiến trúc.
Newton chấp nhận rằng việc giữ cho các thành phần luôn đồng bộ sẽ tốn thêm thời gian và tài nguyên.
Đó là một sự đánh đổi.
Nhưng đổi lại, hệ thống giảm được rủi ro khi nhiều quyết định độc lập vô tình kéo toàn bộ quá trình đi theo những hướng khác nhau chỉ vì chúng bắt đầu từ những trạng thái không giống nhau.
Một hệ thống đáng tin không chỉ cần những quyết định đúng.
Nó cần mọi quyết định đều bắt đầu từ cùng một sự thật.
@NewtonProtocol $SPCXB $EDU $NEWT #Newt
Màn hình trên sân ga báo chuyến tàu sẽ đến lúc 10:20.
Ứng dụng trên điện thoại lại hiện 10:25.
Một bảng điện tử khác ghi 10:30.
Chỉ vài phút chênh lệch.
Nhưng không ai biết nên tin vào thông tin nào.
Lúc đó tôi mới nhận ra.
Điều khiến hành khách bối rối không phải vì thiếu dữ liệu.
Mà vì cùng một hệ thống nhưng mỗi nơi lại đang tin vào một trạng thái khác nhau.
Đó là lúc Newton Protocol bắt đầu hợp lý với tôi.
Điều tôi thấy đáng chú ý không phải là một agent đưa ra quyết định nhanh đến đâu.
Mà là mọi agent tham gia vào cùng một quá trình đều phải đang nhìn thấy cùng một trạng thái trước khi quyết định.
Nếu mỗi agent hành động dựa trên một phiên bản khác nhau của sự thật.
Thì ngay cả khi từng quyết định đều hợp lý ở góc nhìn của nó.
Kết quả cuối cùng vẫn có thể trở nên mâu thuẫn.
Đó không phải lỗi của từng agent.
Đó là lỗi của kiến trúc.
Newton chấp nhận rằng việc giữ cho các thành phần luôn đồng bộ sẽ tốn thêm thời gian và tài nguyên.
Đó là một sự đánh đổi.
Nhưng đổi lại, hệ thống giảm được rủi ro khi nhiều quyết định độc lập vô tình kéo toàn bộ quá trình đi theo những hướng khác nhau chỉ vì chúng bắt đầu từ những trạng thái không giống nhau.
Một hệ thống đáng tin không chỉ cần những quyết định đúng.
Nó cần mọi quyết định đều bắt đầu từ cùng một sự thật.
@NewtonProtocol $SPCXB $EDU $NEWT #Newt