Crypto đã học cách chuyển tài sản.
Nhưng vẫn chưa học cách chuyển quyền được sử dụng tài sản.
Đó là khác biệt mình nhận ra khi nhìn vào cách hầu hết các giao thức đang hoạt động.
Một stablecoin có thể đi qua nhiều chain.
Một token có thể được bridge gần như ở bất cứ đâu.
Nhưng những điều kiện đi kèm với nó thì thường bị bỏ lại phía sau.
Một tổ chức được phép giao dịch ở giao thức này chưa chắc được chấp nhận ở giao thức khác.
Một ví đã hoàn thành xác minh ở nơi này có thể phải làm lại từ đầu ở nơi khác.
Tài sản di chuyển.
Nhưng niềm tin thì không.
Internet từng gặp một vấn đề tương tự.
Trước khi có TCP/IP, các hệ thống vẫn có thể trao đổi dữ liệu.
Điều còn thiếu không phải khả năng kết nối.
Mà là một cách thống nhất để dữ liệu có thể đi qua nhiều mạng khác nhau mà không cần mỗi nơi hiểu lại từ đầu.

Mình nghĩ onchain đang ở giai đoạn khá giống như vậy.
Chúng ta đã xây được hạ tầng để chuyển giá trị.
Nhưng chưa có một hạ tầng chung để chuyển điều kiện của giá trị.
Đó là lý do mình nhìn @NewtonProtocol theo một góc khá khác.
Mình không nghĩ Newton đang cố xây thêm một blockchain.
Thứ dự án đang thử chuẩn hóa là cách các policy có thể đi cùng một giao dịch, thay vì bị giữ lại bên trong từng ứng dụng.
Nếu điều đó xảy ra, một giao dịch sẽ không chỉ mang theo tài sản.
Nó còn mang theo bằng chứng rằng tài sản đó đáp ứng những điều kiện cần thiết để được chấp nhận ở điểm đến.
Đó là một thay đổi nhỏ về cách triển khai.
Nhưng là một thay đổi rất lớn về cách các hệ thống bắt đầu tin tưởng lẫn nhau.
Có lẽ hạ tầng quan trọng nhất của crypto trong vài năm tới sẽ không phải là nơi tài sản được lưu trữ.
Mà là nơi niềm tin có thể di chuyển cùng tài sản.
