#termmax @TermMax
Tôi từng nghĩ lending trên blockchain chỉ thực sự hiệu quả khi tài sản thế chấp đủ thanh khoản. ETH, BTC hay stablecoin có thể được định giá liên tục và bán gần như ngay lập tức khi vị thế gặp vấn đề. Vì vậy, tôi từng khá nghi ngờ chuyện đưa những tài sản kém thanh khoản hơn vào lending.
TermMax khiến tôi nhìn lại điều đó khi tìm hiểu cơ chế physical delivery. Thay vì mặc định mọi tài sản thế chấp đều phải được bán trên thị trường để xử lý khoản vay, cơ chế này cho phép tài sản được chuyển trực tiếp cho lender trong một số trường hợp. Chi tiết đó nghe không quá lớn, nhưng nó làm tôi nhận ra vấn đề của RWA không chỉ nằm ở việc token hóa tài sản.
Nếu một tài sản thực được đưa lên blockchain nhưng thanh khoản thứ cấp vẫn hạn chế, cách xử lý khi khoản vay gặp vấn đề sẽ quan trọng không kém cách định giá nó. Một token đại diện cho tài sản thật không tự nhiên trở nên thanh khoản chỉ vì nó tồn tại on-chain.
Ở góc độ này, fixed-rate lending cũng bắt đầu có ý nghĩa khác. Khi khoản vay có kỳ hạn và mức lãi suất rõ ràng, người cho vay cần biết không chỉ mình sẽ nhận bao nhiêu, mà còn tài sản nào có thể đứng sau khoản vay nếu mọi thứ không diễn ra như dự kiến.
Tôi vẫn khá thận trọng với câu chuyện RWA. Token hóa có thể giải quyết một phần vấn đề về quyền sở hữu và giao dịch, nhưng không thể tự xóa đi những giới hạn của tài sản bên dưới.
Điều tôi muốn quan sát ở TermMax là physical delivery sẽ hoạt động thế nào khi được áp dụng với những tài sản thực sự kém thanh khoản. Bởi đó mới là lúc tôi nghĩ cơ chế này mới thực sự được kiểm chứng.
Tôi từng nghĩ lending trên blockchain chỉ thực sự hiệu quả khi tài sản thế chấp đủ thanh khoản. ETH, BTC hay stablecoin có thể được định giá liên tục và bán gần như ngay lập tức khi vị thế gặp vấn đề. Vì vậy, tôi từng khá nghi ngờ chuyện đưa những tài sản kém thanh khoản hơn vào lending.
TermMax khiến tôi nhìn lại điều đó khi tìm hiểu cơ chế physical delivery. Thay vì mặc định mọi tài sản thế chấp đều phải được bán trên thị trường để xử lý khoản vay, cơ chế này cho phép tài sản được chuyển trực tiếp cho lender trong một số trường hợp. Chi tiết đó nghe không quá lớn, nhưng nó làm tôi nhận ra vấn đề của RWA không chỉ nằm ở việc token hóa tài sản.
Nếu một tài sản thực được đưa lên blockchain nhưng thanh khoản thứ cấp vẫn hạn chế, cách xử lý khi khoản vay gặp vấn đề sẽ quan trọng không kém cách định giá nó. Một token đại diện cho tài sản thật không tự nhiên trở nên thanh khoản chỉ vì nó tồn tại on-chain.
Ở góc độ này, fixed-rate lending cũng bắt đầu có ý nghĩa khác. Khi khoản vay có kỳ hạn và mức lãi suất rõ ràng, người cho vay cần biết không chỉ mình sẽ nhận bao nhiêu, mà còn tài sản nào có thể đứng sau khoản vay nếu mọi thứ không diễn ra như dự kiến.
Tôi vẫn khá thận trọng với câu chuyện RWA. Token hóa có thể giải quyết một phần vấn đề về quyền sở hữu và giao dịch, nhưng không thể tự xóa đi những giới hạn của tài sản bên dưới.
Điều tôi muốn quan sát ở TermMax là physical delivery sẽ hoạt động thế nào khi được áp dụng với những tài sản thực sự kém thanh khoản. Bởi đó mới là lúc tôi nghĩ cơ chế này mới thực sự được kiểm chứng.