Có một điều tôi nhận ra khá muộn khi quan sát crypto đó là quyền riêng tư không chỉ là chuyện “giấu dữ liệu” mà nó còn là chuyện con người được quyền quyết định mình muốn tiết lộ điều gì.

Vì vậy, Selective Disclosure trong Dusk khiến tôi chú ý ở một góc khác. Vấn đề không nằm ở việc blockchain có thể lưu bao nhiêu dữ liệu mà ở chỗ một hệ thống có bắt người dùng phải đánh đổi quyền riêng tư để chứng minh mình hợp lệ hay không.

Nếu nhìn kỹ đây là một thay đổi khá tinh tế trong cách con người tương tác với công nghệ. Thay vì đưa toàn bộ thông tin để người khác tự kiểm tra thì người dùng có thể chỉ cung cấp phần cần thiết để chứng minh một điều cụ thể.

Điều thú vị là cách tiếp cận này dường như không tối ưu cho việc “biết càng nhiều càng tốt”. Nó tối ưu cho việc biết vừa đủ và đó có thể là điểm quan trọng hơn cả công nghệ phía sau Dusk. Khi dữ liệu ngày càng trở thành một dạng quyền lực, việc không phải phơi bày mọi thứ để được công nhận có lẽ sẽ dần trở thành một nguyên tắc thiết kế thay vì chỉ là một tính năng riêng tư.
#dusk $DUSK @Dusk