22-1-2016 Cuối cùng hôm nay tôi đã nói hết với cô ấy. Sau bữa cơm, khi bát đũa còn chưa dọn, tôi đã nói tất cả với cô ấy. Lúc đầu cô ấy tưởng tôi nói đùa, cười khẽ rồi bảo: “Anh lại trêu em rồi hả?”. Nhưng sự im lặng kéo dài của tôi, cái cách tôi cúi đầu không dám nhìn vào mắt cô ấy, đã khiến nụ cười trên môi cô ấy tắt ngấm. Cô ấy nhận ra tất cả là sự thật.Cô ấy cố tỏ ra như không có chuyện gì. Cô ấy đứng dậy, lặng lẽ dọn dẹp bát đũa, tiếng chén đĩa chạm nhau vang lên khô khốc trong căn phòng trọ nhỏ. Nhưng tôi thấy được những hành động lúng túng tiếp theo của cô ấy: tay run run khi xếp chén, bước chân chậm lại như sợ ngã, ánh mắt né tránh mọi thứ. Bên trong cô ấy đã sụp đổ. Cơ thể nhỏ bé ấy dường như không thể chịu nổi sức nặng của sự thật khắc nghiệt này. Cô ấy run run bước vào phòng ngủ, khép cửa lại nhẹ nhàng đến mức tôi gần như không nghe thấy tiếng “cạch”.Tôi biết thế giới này thật tàn nhẫn với cô ấy. Thật tàn nhẫn khi để cô ấy gặp phải một thằng tồi tệ như tôi.Tôi lẳng lặng đứng dậy, bước ra khỏi căn nhà trọ chật hẹp ấy, đi vô thức về phía công viên gần đó. Có lẽ lúc này cả hai chúng tôi đều cần ở một mình. gần tết rồi nên trời lạnh quá. Tôi đưa tay vào túi quần để lấy bao thuốc lá. Nhưng chẳng có gì cả. Từ bao giờ tôi đã bỏ được thuốc lá, hay đúng hơn là cả mấy tháng nay tiền mua thuốc lá đã không còn. Haha, anh đã bỏ được thuốc lá rồi đấy, điều mà em đã nài nỉ anh từ lúc yêu đến bây giờ, tôi nở nụ cười chua sót và nhìn vào cái màn đêm đen kịt trước mắt, nó như cái tương lai của chúng tôi vậy. $BTC $RIVER $SENT